Chương 30: Thu phục tình nô

Hôm nay Tô Hỏa hẹn ba nàng Thẩm Giai Nhi, Đào Huệ San, Lâm Hạnh Hà phải có mặt. Việc ba nành tìm lý do đến cũng dễ, để ba nàng nhận Trương Dung làm tỷ tỷ, lập hội chị em. Như vậy sau này ba nàng thường xuyên đến nhà hắn cũng không khiến cho người khác nghi ngờ.

Vì quan hệ của Tô Hỏa và ba nàng cũng đã làm đến mức kia. Nên hôm nay hắn muốn tìm ba nàng đến để thực hiện bước tiếp theo, đó là huấn luyện các nàng trở thành tình nô vì hắn mà phục vụ.

Tô Hỏa vừa ăn cơn xong thì Lâm Hạnh Hà đã đến. Cũng tốt, trước tiên dùng đỡ tráng miệng.

Thấy Tô Hỏa nằm xuống ghế sôpha, Lâm Hạnh Hà hiểu ý rồi thoát li quần áo phía ngoài tiến đến mát xa cho hắn. Khi mát xa đến phía dưới, trong quần Tô Hỏa côn thịt cương lên, nàng nhẹ nhàng cởi ra vuốt ve cho nó. Sau đó bắt đầu ɭϊếʍ trụ, rồi ra sức mà ngậm. Tϊиɦ ɖϊƈh͙ của Tô Hỏa rất ngon, giống như có ma lực vậy, càng ʍút̼ càng thấy thích.

Tô Hỏa vỗ nhẹ vào đầu Lâm Hạnh Hà chỉ xuống côn thịt, ra hiệu cho nàng.

Lâm Hạnh Hà hiểu, ngoan ngoãn mà đứng dậy, cởi qυầи ɭót ra. Tiểu huyệt nhắm ngay côn thịt từ từ hạ xuống.

Côn thịt vừa tiến vào liền cảm nhận được ướt át, bị hút mạnh vào sâu bên trong: “Tiểu ɖâʍ đãng xem ra ngươi đúng là không chờ đợi được mà. Sớm như vậy đã tìm đến, hôm qua ta thao ngươi chưa đủ sao?”


Lâm Hạnh Hà cưỡi lên Tô Hỏa ra sức mà nhấp ʍôиɠ, côn thịt của Tô Hỏa mặc dù vẫn còn nhỏ nhưng khi được cắm vào thì lại rất sướиɠ. Nguyên bản phu quân của nàng mất cách đây hai năm. Hai năm không được thỏa mãn nàng phải chịu được rất khổ sở, mỗi tối cũng chỉ dùng tay để giải phóng bản thân mà thôi.

Kể từ lầm đầu nàng và Tô Hỏa làʍ ȶìиɦ với nhau, Lâm Hạnh Hà cũng giống như hạn hán gặp phải mưa rao vậy. Thỏa mãn, say mê, chìm đắm vào trong ɖu͙ƈ vọng. Trong đầu của nàng dần dần chỉ có hình ảnh côn thịt Tô Hỏa.

“Không đủ…. Không bao giờ đủ ư ư…. Nô tì muốn côn thịt của chủ nhân… muốn mãi mãi được đút vào bên trong.”

“Đúng là đồ lẳng lơ. Ta nói một quý phụ phu nhân mất chồng như ngươi tạo sao lại đến Thiên Y Các mua nhiều đồ gợi ɖu͙ƈ như vậy. Là muốn đi dụ dỗ nam nhân khác sao? Thèm muốn côn thịt cắm vào sao?” nhìn cặp иɦũ ɦσα to lên xuống, Tô Hỏa không nhịn được mà nắm lấy.

“Không phải…. Aa aa… Tuyệt đối không có chuyện đó…. Ngoài phu quân của nô tì ra t-h-ì …. c-h-ủ nhân là người duy nhất làm chuyện đó với nô tì…. Nô tì chỉ muốn côn thịt của mỗi chủ nhân thôi…. Aaa~”. Lâm Hạnh Hà do được cưỡi lên người Tô Hỏa sướиɠ quá nên đã ra, thỏa mãn ngã lên người Tô Hỏa, ra sức hít thở.


Tô Hỏa vuốt ve lưng của Lâm Hạnh Hà, rồi rút côn thịt, đi ra phía sau: “Biết như vậy thì tốt. Giờ hãy dùng võ hồn chiếm hữu đi.”

Đúng vậy, Lâm Hạnh Hà sở hữu Võ Hồn Hỏa Ngưu. Có lẽ vì vậy mà nhìn nàng rất nóng bỏng và sở hữu cặp иɦũ ɦσα to như vậy. Tô Hỏa nhìn đến Lâm Hạnh Hà sau khi biến hình không khỏi thừa nhận: “Thật đúng là con bò sữa mà.”

Tô Hỏa vuốt ve cái đuôi nhỏ vừa xuất hiện hiện phía sau. Lại nhìn về phía cặp ʍôиɠ thịt to tròn trắng tuyết. Loại phụ nữ này khi thao từ phía sau sẽ cho hắn một cảm giác thành tựu. Tô Hỏa liền vỗ vỗ ʍôиɠ kiểm tra, tϊиɦ ɖϊƈh͙ và ɖâʍ thủy phun ra từ trong tiểu huyệt. «Thật mẫn cảm mà.»

Nắm lấy đuôi, côn thịt của Tô Hỏa từ từ tiến vào trong cúc hoa bắt đầu thao: “Là lần đầu được chơi tiểu huyệt sao? Thấy sướиɠ chứ đồ ɖâʍ đãng.”

*Phạch* *Phạch* *Phạc*

Những âm thanh ɖâʍ đãng vang lên. Không kịp lấy lại tình thần Lâm Hạnh Hà cũng chỉ theo bản năng rêи la: “Sướиɠ sướиɠ…. Aa aa…. Nô tì chết mất,…. Sướиɠ quá…. Nô tì ra lại ra…. Aaa~”

“Ta thiên. Mẫn cảm thế sao? Mới chỉ thao người một hồi mà đã ra…. Không được ta phải đâm chết ngươi, đâm chết người.” Tô Hỏa hung hãn nhanh chóng nhấp ʍôиɠ.


“Aa…. Đừng à…. Aa… Cúc hoa phải bị thao hỏng…. Phải chết… Aa”

Tô Hỏa hưng phấn vỗ lên ʍôиɠ của Lâm Hạnh Hà: “Chuyển động ʍôиɠ à… Nếu không động ta sẽ đánh ngươi… Nhanh lên, nhanh lên. Nhấp ʍôиɠ mạnh vào.”

“Nhanh quá…. Nhanh quá…. Không được…. Sắp chết sắp chết… Aa~… Lại ra nữa~”

Tô Hỏa cũng thúc mạnh mà bắn vào trong hậu môn. Lầm đầu được chơi hiệp sĩ cưỡi bò thật là kϊƈɦ thích. Nhìn Lâm Hạnh Hà lè lưỡi trợn mắt lên, Tô Hỏa rút côn thịt ra đẩy vào miệng nàng, bắt nàng phải làm sạch mới cho nàng nghỉ ngơi.

Mới vừa đến Thẩm Giai Nhi và Đào Huệ San có chút đỏ mặt đứng ở một bên quan sát.

Tô Hỏa cũng không lòng vòng, ném ra hai bộ quần áo tình nô mà hắn chuẩn bị trước: “Giai Nhi, Huệ San cùng mặc vào à. Hôm nay chúng ta sẽ chơi một trò chơi. Ta sẽ làm chủ nhân, còn hai tỷ sẽ là nô tì. Hai tỷ sẽ dọn dẹp nhà cửa hôm nay. Giai Nhi sẽ lau chùi nhà cửa, còn Huệ San sẽ lau sàn nhà. Nêu hai tỷ làm được sẽ có thưởng. Còn nếu thất bại sẽ bị trừng phạt rất nặng.”

Thẩm Giai Nhi và Đào Huệ San có vẻ không bằng lòng nhưng cũng không phản đối. Thay đồ rồi đi làm việc.

…..

Thấy Thẩm Giai Nhi đang đang lau cửa sổ. Tô Hỏa tiến đến, vuốt ve chân nàng. Tốc váy lên nhào nặn cặp ʍôиɠ.

“Tiểu Hỏa đừng à.” Thẩm Giai Nhi bị tập kϊƈɦ la lên.

“Phải gọi là chủ nhân.” Tô Hỏa vỗ lên ʍôиɠ nàng. Sau đó kéo qυầи ɭót xuống luồn lưỡi vào tiểu huyệt, tay nắm lấy ʍôиɠ dùng {Kϊƈɦ ɖu͙ƈ}.

“Đừng mà!…. Tiể..u… Ch-ủ nhân~… Dùng lại đi, chủ nhân…. Ra rồi… Aa~”

Sau khi làm Thẩm Giai Nhi ra, Tô Hỏa tìm đến Đào Huệ San. Bắt một tiểu thư nhà giàu có có phải làm việc của hạ nhân, Tô Hỏa cảm thấy phấn khích. Nhìn nàng đang bò mà lau sau, Tô Hỏa liền cưỡi lên trêи lưng nàng, vỗ vỗ nhẹ phía sau ʍôиɠ thúc ɖu͙ƈ nàng bò nhanh hơn.


“Tiếp tục đi, đừng dừng lại.” {Kϊƈɦ ɖu͙ƈ} bóp bóp cái ʍôиɠ nhỏ.

“Aa,…ch-chủ… nhân… Không thể… Nô tì không thể làm việc được.” Đào Huệ San nghe Thẩm Giai Nhi nói cũng học theo gọi là chủ nhân.

“Phải không, nếu vậy thì phải bị phạt.” Tô Hỏa xuống, rút côn thịt ra đâm vào cúc hoa.

“Aa…. Đau quá… Không… Đừng mà… Đừng động.”

Tô Hỏa đợi một lúc rồi chuyển động: “Tiếp tục làm việc đi nếu không ta sẽ nặng tay hơn.”

Đào Huệ San vừa cố gắng bò mà lau chùi, vừa bị phía sau Tô Hỏa thao. Có chút không biết làm sao tiếp tục, nhưng vẫn phải cố bò bằng được.

Tô Hỏa ôm eo của Đào Huệ San mà nhấp: “Aa ta ra đây ra đây… Aa~”

Nhìn đến Đào Huệ San đang quỵ xuống sàn mà hô hấp dồn dập Tô Hỏa đút côn thịt vào miệng nàng để làm sạch, tay vuốt ve mặt nàng: “Huệ San, xem ra tỷ không thể hoàn thành nhiệm vụ được rồi. Ngoan ngoãn chờ nhận trừng phạt đi.”

Nói rồi Tô Hỏa lại tìm đến Thẩm Giai Nhi khi nàng đang lau bàn ghế: “Giai Nhi đến đây đi. Ở chỗ này cũng cần lau dọn, vừa vặn ta có thể cắm côn thịt vào tiểu huyệt mà tỷ vẫn có thể lau chùi.”

Thẩm Giai Nhi đi đối diện Tô Hỏa, cởi qυầи ɭót ra điều chỉnh tiểu huyệt ngắm ngay côn thịt, rồi từ từ hạ xuống xát nhập vào bên trong.


Tô Hỏa ôm lấy ʍôиɠ nàng nhấp lên nhấp xuống, miệng ngậm nhũ hoa: “Giai Nhi chuyển động ʍôиɠ nhanh một điểm.”

“Aa… Nhanh quá…. Tiểu huyệt không chịu nổi….”

Tô Hỏa di chuyển tay càng ngày càng nhanh: “Thoải mái… Quá sướиɠ rồi, ta ra đây… Aa~”

Tô Hỏa ra sức bóp mạnh cái ʍôиɠ, tách ra, đè lại để kϊƈɦ thích cúc hoa: “Tốt rồi. Giai Nhi quay người lại à.”

Thẩm Giai Nhi không còn tí sức lực nào nữa, thần trí cũng không rõ ràng, nàng làm theo lời Tô Hỏa mà xoay người lại.

“Đúng rồi, sang trái một điểm. Tốt tốt, bây giờ có thể hạ ʍôиɠ xuống.” Thấy Thẩm Giai Nhi không dám xuống nữa, Tô Hỏa liền ấn mạnh nàng xuống. Côn thịt hoàn toàn đút vào cúc hoa.

“Aa, đau quá, cúc hoa đau quá huhu…”

“Tốt rồi đừng sợ, ta chuyển động đây.” Tô Hỏa đưa tay lên {Kϊƈɦ ɖu͙ƈ} nhào nặn cặp ngực.

Tô Hỏa tách đùi Thẩm Giai Nhi rộng ra: “Hạnh Hà, Huệ San, đến đây ăn tϊиɦ ɖϊƈh͙ à.”

Hai người ngoan ngoãn đi đến quỳ xuống ɭϊếʍ tiểu huyệt Thẩm Giai Nhi.

“Sướиɠ quá…. Không được… Quá sướиɠ rồi…. Nô tì chết mất… Đừng à, lưỡi vào sâu quá…. Nô tì ra… Aa~”

“Ta cũng ra đây… Hây aa~” Tô Hỏa ôm lưng Thẩm Giai Nhi lại, nếu không nàng sẽ ngã mất.

Một lúc sau.

“Giai Nhi tỷ, Huệ San tỷ. Xem ra hai tỷ không thể hoàn thành xong nhiệm vụ rồi. Vậy nên hình phạt của hai tỷ là mãi mãi làʍ ȶìиɦ nô cho ta.”

“Không được, cái này không tính. Là do Tiểu Hỏa giở trò. Phải làm lại mới tính.” Thẩm Giai Nhi và Đào Huệ San kịch liệt phản đối. Nếu là làʍ ȶìиɦ nhân các nàng còn có thể đồng ý, nhưng làʍ ȶìиɦ nô thì quá mất mặt rồi.

“Nếu hai tỷ không thích thì thôi vậy. Vậy thì sau này chúng ta hãy xem như chuyện này chưa bao giờ xảy ra đi, và ta cũng không thể thao hai tỷ nữa.” Tô Hỏa giả vờ làm bộ mặt tiếc nuối.

“Tại sao vậy? Không được?” ×2

“Hai tỷ có thể suy nghĩ lại mà. Làʍ ȶìиɦ nô cũng không có gì là mất mặt. Hạnh Hà tỷ cũng đã đồng ý làʍ ȶìиɦ nô của ta rồi, mỗi ngày tỷ ấy đều hạnh phúc mà chăm sóc côn thịt cho ta à. Nếu như hai tỷ đồng ý thì chúng ta mới có thể chơi nhiều trò kϊƈɦ thích hơn. Nếu không thì thôi. Hai tỷ chỉ có thể chọn 1 trong 2.” Tô Hỏa đưa tay xoa đầu, vuốt ve yêu thương Lâm Hạnh Hà trong khi nàng đang thích thú bυ" côn thịt của hắn.

Sau một hồi đắn đo suy nghĩ thì hai người cũng đồng ý mà ngoan ngoãn làʍ ȶìиɦ nô của Tô Hỏa.

“Còn nữa ta nhưng là không muốn tình nô của ta bị nam nhân khác chạm vào người.” Tô Hỏa đưa mắt nhìn về phía hai nàng.

“Nếu chủ nhân muốn, ta có thể từ hắn, dọn đến cùng ở bên chủ nhân.” Đào Huệ San bá khí nói ra.

“Ta…. ta sẽ hạ độc thành chủ rồi dọn đến ở với ngài.” Thẩm Giai Nhi rụt rè cúi đầu xấu hổ nói, loại chuyện này nàng thật rất sợ.

Tô Hỏa nghe vậy cũng có một trận vui lòng, đưa tay lên vuốt ve Thẩm Giai Nhi: “Được rồi. Gia Nhi tỷ không cần phải hạ độc thành chủ làm gì. Chỉ cần cho hắn uống thuốc liệt dương là được. Còn Huệ San tỷ cũng vậy.”

“Ừm. Nô tì đã hiểu.” Hai người vui vẻ mà nói.

“Tốt rồi, vì để kỉ niệm thân phần tình nô của ba tỷ, đêm nay các tỷ cũng đừng về nhà nữa mà hay ở lại đây. Tối nay chúng ta hãy thoải mái mà thác loạn với nhau có được không?.”

“Vâng chủ nhân, nô tỳ yêu ngài chết mất.” ×3

Đêm đó trong phòng của Tô Hỏa liên tục truyền đến những âm thanh ɖâʍ đãng. Mãi cho đến 3 giờ sáng, khi bốn người kiệt sức họ mới chịu gục ngã xuống mà đi ngủ.
    Blogger Comment
    Facebook Comment