Chương 47: Ngủ chung với Tiểu Vũ

Trong bữa ăn. Theo như yêu cầu của Tô Hỏa thì hai người Kim Hương Lan và Khương Thanh Thanh đang mặc quần áo tình thú, ngồi hai bên hắn.
“Thanh Thanh gắp cho ta miếng tôm.” Tô Hỏa lên tiếng.

Khương Thanh Thanh vui vẻ gắp lên miếng tôm, bỏ vào miệng nghiền nát: “Chủ nhân….”

Hai người cháo lưỡi cho nhau, Tô Hỏa ăn rất ngon miệng lên tiếng khen ngợi: “Làm tốt lắm. Tối nay ta sẽ thưởng thật nhiều cho tỷ.”

Một bên Kim Hương Lan níu lấy áo của Tô Hỏa, đưa ánh mắt mong đợi nhìn về phía Tô Hỏa.

Tô Hỏa đưa tay xoa xoa đùi của Kim Hương Lan an ủi: “Ta muốn ăn củ cải. Hương Lan, tỷ gần nhất nên hãy gắp cho ta.”

Kim Hương Lan liền hành động, nghiền nát củ cải rồi cháo lưỡi với Tô Hỏa. Phía dưới, tay của nàng chủ động kéo quần của Tô Hỏa xuống sục lấy côn thịt của hắn.

Hai người cháo lưỡi rất nhau rồi tách ra. Kim Hương Lan bây giờ cả người đều thở gấp, vẫn chưa thỏa mãn. Vẽ mặt ɖâʍ đãng, quyến rũ dùng ánh mắt của mình để biểu đạt ý muốn thêm nữa.

Tô Hỏa biết thế cũng thành toàn cho nàng. Hắn giả vờ để rơi chiếc đũa: “A, Thanh Thanh, tỷ có thể giúp ta lấy cái đũa ở dưới được không?”


Kim Hương Lan hiểu ý, lập tức chui xuống bàn. Nhìn thấy côn thịt nóng bỏng của Tô Hỏa , vẻ mặt nàng càng ngày càng ɖâʍ đãng. Nhanh chóng dùng lưỡi làm ướt côn thịt và ngậm nó vào. Một tay của nàng thì đưa ra phía sau, tự thủ ɖâʍ cho bản thân.

Tô Hỏa nhìn vẻ mặt chờ đợi khen ngợi của nàng, đưa tay lên đầu Kim Hương Lan xoa xoa, thầm nghĩ: “Quả nhiên nên mua cho nàng một chiếc vòng cổ mới thích hợp.”

Tiểu Vũ biết, Khương Thanh Thanh biết, ai cũng biết tại sao Kim Hương Lan ở dưới gầm bàn lâu như vậy, nhưng mọi người đều giả vờ ngu ngốc mà im lặng.

Tô Hỏa thấy có chút lúng túng, liền đem tay mò tiểu huyệt của Khương Thanh Thanh đút vào: “Thanh Thanh, bây giờ đũa ta rơi xuống còn chưa tìm được. Thức ăn đành nhờ tỷ gắp cho ta vậy.”

Khương Thanh Thanh nghe hắn nói cũng bớt giận dỗi một chút. Nghe lời hắn, từ từ nghiền thức ăn từng món một cháo lưỡi với Tô Hỏa.


Sau một hồi, Tô Hỏa ra…. Khi Kim Hương Lan chui ra, định đưa đũa lên, lại bị Tô Hỏa giữ đũa lại. Tô Hỏa nhìn về phía Khương Thanh Thanh đang nứиɠ, ra lệnh: “Thanh Thanh hay là tỷ chui xuống tìm thử xem.”

Khương Thanh Thanh sau khi chui xuống, quay người lại lại, rồi chổng ʍôиɠ lên áp sát côn thịt.

Tô Hỏa vui vẻ nắm lấy côn thịt đút vào cúc hoa của nàng, vỗ vỗ ʍôиɠ, ra hiệu nàng có thể động.

Tiểu Vũ thấy vậy cố ăn cơm thật nhanh rồi tức giận bỏ đi.

Tô Hỏa cũng không để ý lắm. Vỗ một cái bốp thật mạnh vào ʍôиɠ của Khương Thanh Thanh: “Nhấp ʍôиɠ nhanh một chút…. Ta sắp ra… Aa~.”

______

Tối đến khi đang chơi, đè hai nô tì của mình ra mà thao. Tô Hỏa thấy cánh cửa có chút hé mở. Trong lòng có chút nghi ngờ.

Nhìn kĩ hơn hắn thấy có ai đó quan đang quan sát, Tô Hỏa suy đoán: “Nếu muốn xem thì muội có thể vào.”


Tô Hỏa vừa nói xong lập tức có tiếng bước chân chạy đi. Hắn nhéch miệng mỉm cười, ôm lấy eo Kim Hương Lan nhấp nhanh hơn.

Sau khi đã thỏa mãn, Tô Hỏa chỉ mặc lên một chiếc qυầи ɭót liền tiến vào phòng của Tiểu Vũ.

Thấy Tiểu Vũ đang nằm im, Tô Hỏa biết nàng còn chưa ngủ. Vậy liền cởi quần rồi lao lên giường. Ra phía sau lưng ôm lấy nàng.

Tay của Tô Hỏa chạm đến ʍôиɠ thì thấy Tiểu Vũ không mặc qυầи ɭót. Khi đút tay vào tiểu huyệt thấy nó đang rất ướt. Mặt ɖâʍ đãng nghĩ: “Chẳng lẽ lúc nãy Tiểu Vũ nhìn lén ta làn tình rồi thủ ɖâʍ sao?”

Tô hỏa đút côn thịt vào giữa háng của Tiểu Vũ từ phía sau rồi thọc ra thọc vào cọ sát với tiểu huyệt, tay thì đã chuyển tới tìm nút vú: “Tiểu Vũ đừng giả vờ ngủ nữa, ta biết muội còn chưa ngủ. Tiếng rêи muội cố kiềm nén đã bán đứng bản thân mình rồi.”

Tiểu Vũ bật người lại, tức giận trách vấn: “Xú ca ca, ngươi đều chiếm hết tiệm nghi của ta rồi còn dám làm những chuyện đó sau lưng ta. Ngươi tưởng ta không biết những chuyện đó là gì sao? Ngươi còn tính lừa gạt ta bao lâu nữa?”

Tô Hỏa dừng việc kϊƈɦ tình lại, tỏ ra buồn rầu: “Muội đang giận ca ca vì chuyện này sao? Nếu muội muốn, ta sẽ ngừng làm những chuyện như vậy với hai người họ.”

Tiểu Vũ nghe Tô Hỏa trong lòng có chút phức tạp. Mọi người đều ở chung lâu đến như vậy nên cũng có chút tình cảm. Nếu vì nàng mà Tô Hỏa làm hai người kia đau khổ, vậy thì nàng sẽ không làm.

Tiểu Vũ vừa có chút ngọt ngào khi nghe Tô Hỏa nói, trong lòng vui vẻ: “Ca ca đối với ta tốt như vậy sao. Hai người tỷ ấy đều đẹp như thế. Huynh ấy có thể đều vì ta mà dứt khoát bỏ như vậy. Là ca ca quá yêu ta hay là ca ca chính là một kẻ cặn bã có thể tùy ý bỏ đi nữ nhân của mình.”

Tiểu Vũ phức tạp nói lên: “Ta cũng không giận ngươi,…. chỉ là ngươi không nên giấu giếm ta như thế. Sau này có gì đều phải nói cho ta biết.”

“Được rồi ta hứa với muội.” Tô Hỏa làm một bộ thề non hẹn ước mà nói ra.

“Còn một chuyện nữa. Ca ca đối với ta như thế nào? Còn đối với hai tỷ ấy như thế nào?”

“Tiểu Vũ à, bây giờ muội là người ta yêu nhất. Ta dám thề với trời nếu như ta nói dối thì sẽ bị thiên lôi đánh chết không toàn thây. Còn hay tỷ kia, ta đều yêu họ. Nhưng tình cảm đó thua xa những gì mà ta dành cho muội.” Tô Hỏa nhếch miệng cười xấu xa. Bây giờ quả thật là hắn yêu nhất là Tiểu Vũ, nhưng sau này đâu? Hắn cũng sẽ không vì một mình Tiểu Vũ mà từ bỏ đi những mỹ nữ còn lại. Hắn nguyện làm một cặn bã nam nhưng sống hạnh phúc, còn hơn làm một tên si tình mà đau khổ.

“Quả nhiên ca ca yêu ta nhất.” Tiểu Vũ cảm động thầm nghĩ.

“Được rồi ta tin ngươi. Bây giờ ca ca đừng có bóp ngực của muội nữa. Muội bị huynh bóp đến đỏ, có cả dấu tay luôn rồi.” Tiểu Vũ lành lùng nhìn về phía tay của Tô Hỏa.

“Hắc hắc. Là lỗi của ca ca. Xin lỗi muội, ca ca không cố ý. Ai bảo tiểu loli nhà ta dễ thương đến thế đâu. Ca ca còn có thể chơi đùa với cơ thể của muội cả ngày à.”

“Hừ đồ sắc lang, đồ biến thái. Ta mới không cho ngươi sàm sỡ cả ngay đâu. Nhanh cút cho ta.”

Tô Hỏa thành thật mà bỏ tay ra. Ánh mắt đáng thương nhìn về phía Tiểu Vũ: “A, Tiểu Vũ muội có thể…. Ừm, chỗ đó của ca ca lại đau. Muội có thể giúp ca ca sao?”

Tiểu Vũ nhìn thấy Tô Hỏa có vẻ đáng thương, mềm lòng thỏa mãn cho hắn: “Được rồi. Đồ sắc lang ca ca.”

Tô Hỏa hưởng thụ cảm giác được Tiểu Vũ thổi kèn. Xoa xoa đầu nàng. Nhìn thấy nàng rất say mê, Tô Hỏa liền hỏi: “Tiểu Vũ, muội thích côn thịt của ca ca sao?”

Tiểu Vũ do dự một chút rồi lên tiếng: “Thích”

“Vậy sau này côn thịt của ta bị đau, muội sẽ đến hút sữa chua của nó chứ?” Tô Hỏa thuận thế mà tiếp tục hỏi.

Tiểu Vũ nhớ tới hương vị của côn thịt đem lại, nhanh chóng trả lời: “Có thể.”

Nếu nói không, Tiểu Vũ biết ca ca của mình sẽ tìm đến hai người hầu để nhờ giúp đỡ. Nàng cũng thèm ăn sữa chua của ca ca à. Đương nhiên là khi hắn nhờ thì nàng sẽ đồng ý rồi.

“Ca ca vui lắm… Aa, côn thịt sáp ra rồi. Bữa tối của muội đây… Aa~” Tô Hỏa nắm lấy đầu của Tiểu Vũ mà ra.

Tô Hỏa quyết định đêm nay sẽ ngủ chung với nàng. Trước khi đi ngủ, Tô Hỏa dặn dò Tiểu Vũ rằng, mỗi sáng sớm khi hai người ngủ chung. Nếu Tiểu Vũ thức dậy trước thì phải đánh thức hắn bằng cách dùng miệng thổi kèn cho hắn vì côn thịt mỗi buổi sáng đều sung sức. Khi Tiểu Vũ ngượng ngùng rồi đồng ý, Tô Hỏa kinh hỉ cho nàng uống thêm tϊиɦ ɖϊƈh͙ một lần nữa. Sau đó hai người mới tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ ôm nhau đi ngủ.
    Blogger Comment
    Facebook Comment