Chương 55: Chuẩn bị trở về nhà

Thời gian thấm thoát trôi đi. Chẳng mấy chốc Tô Hỏa đã đến Nặc Đinh học viện được 1 năm rồi.
Chinh phục xong Tiểu Vũ, cũng đã sỉ nhục xong Đường Tam, những chuyện nên làm cũng đã làm rồi. Bây giờ tiếp tục ở đây cũng không có ý nghĩa gì nữa.

Mặc dù ở đây đúng là cũng có rất nhiều xinh đẹp nữ nhân, nhưng Tô Hỏa hắn bây giờ thẩm mỹ cũng đã cao lên rất nhiều. Cũng không phải cái nào a miêu a cẩu cũng ăn tạp được. Hắn cũng không có hứng thú đi chinh phục những người kia.

Qua một năm này, bây giờ Tô Hỏa hồn lực cũng đã đạt tới cấp 22 đã là một cái Hồn Sư. Nếu bị người khác biết chắc sẽ bị hù dọa đến tè ra quần đi.

Bảy tuổi cấp 22 hồn lục là khái niệm gì? Hồn sư bình thường dù hơi có chút thiên phú tốt, ngày đêm chăm chỉ tu luyện đến cấp 22 chắc cũng đã 12~17 tuổi đi.

Còn đối với thiên tài giống như Đường Tam, có hào quang nhân vật chính, vừa mới thức tỉnh đã là tiên thiên mãn hồn lực (cấp 10). Hắn mặc dù rất chăm chỉ nhưng bây giờ hồn lực cũng chỉ là 15 cấp à.

Đương nhiên Tô Hỏa cũng sẽ không ngu đến mức rêu rao thiên phú của mình rồi. Hắn còn không dám phóng thích ra hồn hoàn nữa đây. Nếu có người biết một cái hài tử 7 tuổi đã cấp 22 hồn lực, hồn hoàn lại là một cái màu vàng 800 năm, một cái màu tím 2300 năm. Vậy thì hắn sẽ thảm à.

Tốt nhất trường hợp là được các thế lực lớn tới mời chào, lôi kéo. Nếu không sẽ bị uy hϊế͙p͙, ép buộc gia nhập. Thậm chí sẽ bị giết chết để trừ đi mối hậu họa. Xưa nay mặc dù thiên tài đều rất nhiều nhưng có bao nhiêu cái thiên tài có đủ thời gian mà phát triển đây? Không phải đều là chết ỉu sao?

Nói đến đây, bình thường hồn sư sau khi thu hoạch được hồn hoàn thứ nhất sẽ đến Võ Hồn Điện để làm chứng nhận hồn sư, vừa để kiểu tra hồn lực vừa có thể nhận tiền trợ cấp.

Đối với cái này Tô Hỏa biểu thị: “Cần phải chứng minh mình là hồn sư sao? Tốt, lại là một tên dùng mắt chó để nhìn. Ta thật đúng là không phải hồn sư, ngươi muốn lên đây cùng ta đánh một trận không?… Nhận trợ cấp? Ta ngại, ta thật sự rất ngại lãng phí thời gian, 1 tháng 10 cái kim hồn tệ? Các ngươi nhìn ta giống ăn mày sao? Một chút tiền đó còn bắt ta đúng hẹn đến lãnh…. Còn kiểm tra hồn lực? Ân, cái này dễ, ta thế nhưng là có hệ thống à, có thể tự kiểm tra bất cứ lúc nào, cũng không cần phải rắc rối như vậy.”

Vậy nên Tô Hỏa ở Nặc Đinh hoàn toàn làm một con cá ướp muối. Thường ngày nếu không ở nhà thì hắn sẽ dẫn Tiểu Vũ đi chơi, thỉnh thoảng sẽ đến học viện ngó mấy lần cho có sự tồn tại.

Tô Hỏa nhìn xem trong ngực mình đáng yêu nữ hài tử. Hắn chiều chuộng vuốt ve tóc cho nàng: “Tiểu Vũ, ca ca đã hoàn thành xong thủ tục chuyển trường. Sau đó chúng ta sẽ chuyển đến dinh thự nhà ca để ở. Như vậy muội có thể gặp gia đình của ta rồi.”

“Ca ca, muội có chút lo lắng, nếu như người nhà của huynh không thích muội thì sao?” Tiểu Vũ rụt rè rúc trong ngực của hắn.

“Đừng sợ, nhà của ca cũng chỉ có một cái cô cô thôi. Cha mẹ ta đều mất sớm. Nếu thật sự như muội mà nói. Nếu cô cô không thích muội. Vậy thì muội yên tâm, ca sẽ không nhận người cô cô đó nữa. Đối với ca, muội mới là người quan trọng nhất trong lòng.” Tô Hỏa nghiêm túc nói ra.

“Đừng. Huynh không được nói như vậy. Huynh phải đứng về phía người nhà của mình chứ? Nếu như cô cô không thích muội cũng không sao cả. Chúng ta có thể lén lút gặp nhau mà.” Tiểu Vũ nghe Tô Hỏa mà nói, trong lòng nàng rất ngọt, so với mật ong còn ngọt hơn không biết mấy lần.

“Haha xem muội lo lắng chưa kìa. Tin ca đi, cô cô sẽ không làm khó sử muội, cô cô sẽ rất thích một nữ hài đánh yêu như là muội vậy. Sau đó chúng ta sẽ chính thức trở thành một gia đình hành phúc. Chúng ta sẽ mãi mãi được ở bên nhau.” Nói xong, Tô Hỏa cúi xuống mà hôn lấy Tiểu Vũ. Được ôm một con thỏ rụt rè trong lòng làm hắn luôn luôn muốn phạm tội.

“Tiểu Vũ à, hôm nay ca ca mua cho muội vài bộ đồ hợp với muội lắm. Muội có thể thử cho ca ca xem không?” Nói xong côn thịt của Tô Hỏa từ từ dựng lên.

Tiểu Vũ vuốt ve trong tay côn thịt có chút xấu hổ. Nàng biết Tô Hỏa hắn mua cho nàng quần áo ở đây là như thế nào. Còn không phải là mấy bộ đồ hở hang kia sao? Tiểu Vũ nắm lấy tay đánh vào ngực hắn vài cái: “Xấu xa ca ca. Lúc nào cũng bắt muội mặc xấu hổ như vậy. Đồ biến thái.”

Nói rồi nàng lém lỉnh chạy đi thay đồ. Sau một lúc Tiểu Vũ bước ra với bộ quần áo con thỏ gợi cảm màu hồng, nàng xoay vài vòng rụt rè hỏi: “Có đẹp không?”

Tô Hỏa hứng phấn đến ôm lấy Tiểu Vũ: “Đẹp, đương nhiên là đẹp rồi. Muội muội của ta là đẹp nhất.”

“A, ca ca… đừng.”

“Hắc hắc, tiểu thỏ con, muội không chạy thoát được đâu.” Tô Hỏa cười nham hiểm, bế Tiểu Vũ vào trong phòng ngủ.

Tiếp đó trong phòng liên tục vang lên những âm thanh ɖâʍ ɖu͙ƈ. Mỗi lần làm xong, Tô Hỏa lại để Tiểu Vũ thay bộ đồ khác, ngắm một hồi hắn lại đè nàng ra thao.
    Blogger Comment
    Facebook Comment