Lại một năm nữa qua đi. Bây giờ Tô Hỏa cũng đã 8 tuổi rồi.
“Cũng đã được tám năm khi ta đến thế giới này.”
“Hô….!” Khẽ thở dài.
Tám năm ở dị giới. Tám năm không không xem phim, không đọc truyện, không chơi game….
Tô Hỏa có chút nhớ về Trái Đất, nơi mà mình sinh ra. Nơi đó có rất nhiều điều thú vị. Có hàng ngàn hàng vạn bộ phim, tiểu thuyết hay đang chờ hắn đến khám phá.
Nhưng ở đây sẽ tẻ nhạt sao? Đương nhiên không phải. Lý do hắn thấy chán cũng chỉ là do hắn mãi ở nhà mà không dám ra ngoài.
Tại sao ư? Bởi vì thế giới này cũng không giống như hắn vẫn luôn luôn tưởng tượng, tươi đẹp giống với bên trong tiểu thuyết.
Tô Hỏa sợ hãi, cực kỳ sợ hãi. Ở đây cũng không bình yên à. Mạng người ở đây cũng giống như cỏ rác vậy. Mỗi ngày đều có rất nhiều người bị chết. Mạnh được, yếu thua. Kẻ yếu không có quyền lên tiếng.
Nếu ngươi là cường giả, thì ngươi có tài phú, quyền lực, mỹ nữ… Nó vận hành rất thô bạo và đơn giản. Nhưng nó lại hợp với hoàn cảnh nơi này.
Còn người bình thường. Ân, cũng chỉ có thể cúi đầu mà sống qua ngày thôi. Mỗi ngày có thể được ăn no, ở ấm là đủ rồi. Cũng chỉ cực khổ làm việc rồi đặt hết hy vọng đổi đời vào con cháu sau này của mình….
Đây là cuộc sống hắn hằng mơ ước sao? Đúng vậy. Đây chính là điều hắn muốn. Hắn có hack à. Ở đây hắn có thể tu luyện, có thể mạnh lên và có thể thu nhiều mỹ nữ vào hậu cung. Tại sao phải quan tâm thế giới cũ? Nơi mà ở đó hắn giống như một con sâu gạo, chui lủi dưới đáy xã hội. Ở nơi đó không có người hắn lưu luyến kể cả cha mẹ và bạn bè.
Tô Hỏa bắt đầu suy nghĩ về thế giới cũ….
Hắn thật may mắn khi sinh ra trong một gia đình hạnh phúc. Sống trong tình yêu thương của cha mẹ và anh chị.
Thế nhưng mọi thứ đều tan biến vào năm hắn 10 tuổi.
Anh chị thì đã lớn lên và có cuộc sống của riêng mình…
Cha bị bệnh, mặc dù không nặng nhưng cũng không thể tiếp tục làm việc. Vì vậy mẹ phải đi xa làm việc kiếm tiền nuôi gia đình…. Địa vị thay đổi, bây giờ mẹ là trụ cột gia đình, cha chỉ có thể làm nội trợ chăm sóc cho hắn.
Làm việc vất vả kiếm tiền suốt mấy năm, mẹ về nhà trong chuyến làm xa đầy mệt mỏi. Trở về để tiếp tục làm một người hầu? Mẹ bắt đầu phản ứng, những chịu đựng, oan ức trong quá khứ trỗi dậy.
Cha thua. Bây giờ cha không thể kiếm tiền nên cũng chỉ có thể thấp cổ chịu đựng.
Khi mẹ không thể chịu nổi cái gia đình này nữa. Mẹ lại đi xa làm việc, bỏ lại người chồng và đứa con thơ.
Cha bắt đầu nghiện rượu. Trong mỗi bữa cơm, cha bắt đầu làm một người cha, dạy cho hắn rất nhiều đạo lý.
Con này ta thế này thế nọ. Con người ta 12 tuổi đã có thể kiếm tiền nuôi gia đình. Con người ta….
Tiền. Tiền. Luôn luôn là vấn đề tiền bạc. Đẩy hết trách nhiệm nhiệm một đứa trẻ 12 tuổi là đúng sao?
Thật sự nhiều lúc hắn muốn bỏ nhà ra đi nhưng hắn quá vô dụng. Bỏ đi thì nên đi đâu? Cũng chỉ có thể chạy sang nhà bạn. Như vậy không nói gia đình người ta đánh giá thế nào. Không phải chỉ vài ngày rồi về bị ăn đòn sao. Vậy còn không ngoan ngoãn mà ở nhà.
Tự sát? Chuyện này hắn đều suy nghĩ rất nhiều nhưng vì sợ đau nên không làm được. Với lại hắn rất thích xem phim à, chết rồi muốn xem cũng chẳng được.
Vì vậy Tô Hỏa ở nhà luôn chọn cách im lặng. Cãi lại cha thì càng kéo dài thời gian dày vò hơn. Thấy hợp lý cũng không dám nói vì như vậy cha sẽ bắt đầu có triển khai mới trong lời nói của mình. Nên tốt nhất là im lặng, bị đánh hay chửi cũng không mở miệng. Cứ thế cho hết một ngày trôi đi.
Tô Hỏa lắc đầu. Hắn cũng không thích cũng không ghét cha mẹ của mình. Mọi thứ tất cả đều do áp lực mà đồng tiền gây ra mà thôi.
Mặc dù chuyện gia đình không suôn sẻ nhưng trong cuộc sống sống vẫn có nhiều điều khiến hắn hạnh phúc. Như là mối tình đầu ở hồi cấp 3.
Con người thì ai cũng sẽ yêu rồi. Cho dù mặc cảm và đầy tự ti như hắn cũng sẽ biết yêu.
Trong lớp, hắn luôn tự cô lập mình với những người còn lại. Trùng hợp tổng số của lớp là số lẻ, thế là hắn phải ngồi một mình suốt 4 năm cấp 3….
Hắn cứ thế chán đời mà ngồi trong giờ ra chơi, cho đến một ngày có 1 cô gái đến bắt chuyện với hắn. Buổi tối, hắn đã lấy hết can đảm chủ động nhắn tin tâm sự với M (cô gái đó), rất thành công, lần đầu có người hiểu hắn như vậy, tim hắn đập rộn ràng. Cứ thế đã có rất nhiều ngày hắn cùng M nhắn tin cùng nhau đến 3h sáng. Rất hạnh phúc…
Ở trêи lớp, mặc dù hắn vẫn cứ tỏ ra lạnh lùng, nhưng M lại không quan tâm điều đó. Đến ngồi bên cạnh, tự nói chuyện một mình với hắn.
Mặc dù trong lớp M cũng bình thường, có rất nhiều người còn xinh hơn M nhiều. Nhưng M lại là người học giỏi nhất lớp, luôn luôn là tiêu điểm của lớp.
Thế là hắn biết yêu. Vì hắn không được đẹp trai cho lắm nên làm hắn càng yêu M nhiều hơn. Có nhiều lần hắn vắt hết óc ra chỉ vì muốn mở miệng nói chuyện với M nhưng mỗi lần đều nói rất ngắn. “Ừm”, “A”, “Có”, “Không”, “Được”…..
Cứ thế hắn say đắm trong mối quan hệ giữa hai người. Hắn yêu M rất nhiều cho đến khi vào một hôm tan học….
Hắn đang cúi đầu đi thì thấy phía trước M và T đang đi chung với nhau, M khoác tay lên vai T, hai người vừa đi vừa nói.
Tim hắn lúc đó như ngừng đập. T là bạn thân nhất của hắn, ít nhất là đối với hắn. Do T cũng rất thích xem anime nên cả hai đều thỉnh thoảng nhắn tin cho nhau và thân nhau hơn. Phải nói là T rất đẹp trai và đào hoa. Có rất nhiều đứa con gái xinh đẹp thích, nhưng T cũng ngu ngơ giống hắn và cả hai đều Fa.
Sau vài ngày quan sát, hai người rõ ràng rất thân nhau, cuối cùng hắn chọn cách chúc phúc cho hai người. Mặc dù trong lòng rất đau.
Cứ thế hắn lại bắt đầu cuộc sống tẻ nhạt như trước đây đến tận lớp 12.
Trêи đường đến bữa tiệc của đứa con gái nào đó. Hắn và T trêи cùng đi một chuyến xe. Hai người bắt đầu trò chuyện với nhau. Sau một hồi T nói ra, qua sự quan sát của mình T nhận định: “Huy yêu M đúng không?”
Lúc đó trong lòng hắn chửi bậy. “Vãi thằng bạn tôi. Đó là chuyện lâu lắm rồi, giờ đâu còn yêu nữa đâu. Quỳ luôn, t thề t không yêu M nữa.”
Sau đó T bắt đầu nói chuyện của mình. Thật ra T cũng yêu M và đã tỏ tình nhưng lại bị từ chối.
“Thật buồn cười.” Đến tận bây giờ hắn cũng không yêu M nữa. Mặc dù M rất tốt nhưng tình bạn trêи tất cả mà. Hắn cũng chỉ đồng tình với T vì hai người quá giống nhau, lại còn yêu chung 1 người con gái nữa.
Sau đó khi lớn lên. Hắn lại yêu 1 người con gái khác rất xinh đẹp tên U. Mới đầu hắn còn tưởng rằng đó là thiên thần. (Do ảnh Photoshop nên mới vậy).
Hắn tỏ tình với U và đã được đồng ý. Thật luôn?
Quá bất ngờ. Thế là hai người yêu nhau. Mặc dù U rất tốt và cũng không đòi quà nhưng mỗi một ngày lễ, hắn đều gom góp tiền mua đồ cho U.
…. Nhưng mà…. Hắn nhận ra mặc dù U yêu mình là thật như cũng yêu mấy người con trai khác nữa….
Hắn cũng không biết mở miệng như thế nào. Có thể đó chỉ là hiểu lầm?
Hắn bắt suy nghĩ về tương lai của hai người. Sẽ cưới nhau sao?… Quá tự ti về bản thân. Cuối cùng hắn nhận rõ bản thân, hắn quá ích kỷ, vậy nên hắn từ từ rút lui.
Bản thân mình không xứng đáng được yêu. Cứ tiếp tục sống như một người bình thường mà chết đi là được rồi….
Ngoài việc làm thêm ở cửa hàng tạp hóa thì hắn hoàn toàn đắm chìm vào trong tiểu thuyết, phim ảnh… Tiền hắn kiếm được đều gom góp lại, cũng không dám lãng phí lung tung. Muốn ăn cái gì thì tự mua nguyên liệu về, tự học theo làm để có thể tiếp kiệm nhất.
Cũng may cuộc sống đó đã thay đổi. Hắn đã xuyên không, ước mơ của hắn đã thành hiện thực. Bây giờ bên cạnh hắn đã có rất nhiều mỹ nữ rồi. Như thế vốn dĩ hắn cũng đã thỏa mãn rồi.
Nhưng cũng do hệ thống quá hack nên biết làm sao được. Vì để không sống uổng phí thêm một lần nữa, vì để cuộc sống thêm nhiều màu sắc tươi đẹp hơn. Tô Hỏa sau rất lâu đắn đo suy nghĩ, cuối cùng cũng quyết định. Đã đến lúc hắn cần bước ra khỏi ngôi nhà thân yêu này và bắt đầu cuộc hành trình của riêng mình.
Thế giới này còn rất là nhiều mỹ nữ. Bây giờ trong khi đợi Tiểu Vũ lớn lên biến thành một xinh đẹp chân dài như trong nguyên tác, thì hắn có thể thử chinh phục các nữ nhân khác. Như làm hắn đau đầu nhất trùm cuối Bỉ Bỉ Đông chẳng hạn. Nếu hắn thực sự có thể chinh phục được nàng vậy thì tương lai sẽ dễ thở hơn, thiên hạ này sớm muộn cũng là vật trong túi hắn.
Blogger Comment
Facebook Comment