Ngồi trêи ngai vàng, Bỉ Bỉ Đông chống cằm nhíu mày lại: “Đứa trẻ này nếu không phải là người của Võ Hồn Điện thì trong tương lai sẽ là một tai họa ngầm.”
Vì để có thể thống trị đại lục, Bỉ Bỉ Đông đã lên kế hoạch từ rất lâu và đang từ từ thực hiện. Nàng không thể để cho có bất cứ sai sót nào. Bỉ Bỉ Đông trầm lại: “Nếu như con người này không thể bị khống chế lại vậy thì tốt nhất là bằng mọi giá phải bị loại bỏ.”
Nếu Tô Hỏa có thể biết suy nghĩ bây giờ của Bỉ Bỉ Đông, chắc hắn sẽ may mắn lắm vì đã nhanh chóng đồng ý gia nhập Võ Hồn Điện. Thì ra việc Bỉ Bỉ Đông cử mấy cái Hồn Thánh đến nhà hắn không phải thật sự vì con trọng thiên phú của hắn. Mà là nhìn chằm chằm vào hắn, chuẩn bị ra tay tàn sát bất cứ lúc nào. Nếu thật sự Tô Hỏa cứ nhây mà không đồng ý. Thì mấy tên Hồn Thánh kia sẽ thật sự động thủ. Giết một tên Đại Hồn Sư cần nhiều Hồn Thánh như vậy sao? Hắn thật sự có thể bỏ trốn? Bỉ Bỉ Đông đúng là coi trọng hắn mà. Vẫn nên cười hay là nên khóc đây?
Lần đầu thấy lão sư của mình thất thần lâu như vậy, Hồ Liệt Na quan tâm lên tiếng: “Lão sư, ngài có chuyện gì sao? Hay là Võ Hồn Điện gặp phải chuyện gì?”
Bỉ Bỉ Đông ngừng suy nghĩ lại, nhìn về phía Hồ Liệt Na có chút cưng chiều. Mấy năm trước khi Bỉ Bỉ Đông tìn cờ đi ngang qua một phế tích thì bị thu hút bởi xung quanh toàn máu và thi thể mà lại gần điều tra. Lúc nàng đi đến thì chỉ còn xót lại hai hài tử đang khóc lóc đáng thương. Thì ra gia tộc của Hồ Liệt Na lúc đó bị người ta tìm tới diệt tộc.
Bởi vì Bỉ Bỉ Đông cũng là một cô nhi, mà nàng rất thống hận thế giới này. Khi gặp Hồ Liệt Na lúc đó tâm trạng thống khổ cũng giống như bản thân nàng từng trải qua vậy. Tìm được người đồng cảm nên có thể nói, mấy năm này nàng xem Hồ Liệt Na giống như con cái của mình mà đối xử vậy.
Nếu như để Thiên Nhận Tuyết đứa con ruột này biết tình cảm của mẫu thân dành cho Hồ Liệt Na, không biết nàng sẽ ấm ức mà khóc ra bao nhiêu lít nước mắt. Thật quá tội nghiệp, bị mẹ ruột ghét bỏ thì thôi đi, vậy mà lại đi quan tâm đồ đề hơn con ruột. Còn bồi dưỡng cho Hồ Liên Na lên làm giáo hoàng trong tương lai. Còn nàng thì sao? Thật sự là con rơi?
“Cũng không có gì. Vừa rồi tin tức truyền đến, Võ Hồn Điện sắp có thêm một tên thiên tài gia nhập vào. Nếu không có gì ngoài ý muốn, thì hắn sẽ là sư đệ của con.”
Hồ Liệt Na ngơ ngác. Thiên tài? Nhưng nàng cũng là thiên tài à. Phải là thiên tài nhưng thế nào mới được lão sư coi trọng như thế được. Xem ra vị sư đệ sắp đến không hề đơn giản à.
…..
Mười mấy ngày sau. Vừa tiến đến Võ Hồn Thành chưa được bao lâu thì Tô Hỏa bị triệu tập.
Bước vào Giáo Hồn Điện. Tô Hỏa rùng mình, xung quanh có rất nhiều con mắt chỉ chỉ trỏ trỏ, đánh giá hắn.
Thôi nào, có cần phải làm đến đáng sợ như vậy không? Ta chỉ là một hài tử, cảm thấy rất áp lức à. Thật sự nếu các ngươi còn nhìn ta như thế, ta sợ ta sẽ tè ra quần mất.
Đang rất hồi hộp và lo lắng. Bỗng nhiên âm thanh giống như bị đóng băng lại. Chỉ nghe từng tiếng bước chân bước đi vào từ từ lớn dần trong tâm trí của hắn.
Có một cỗ áp lực vô hình khiến Tô Hỏa có chút ngột ngạt khó thở. Khi tiếng bước chân dừng lại. Mọi người xung quanh đều quỳ xuống và hô to: “Giáo Hoàng điện hạ.”
Âm thanh cùng nhau vang lên giống như có ma lực vậy. Khiến hắn có một loại quỳ xuống xúc động. Cuối cùng hắn bị cỗ áp lực vô hình ấy làm quỳ xuống, không dám ngẩng đầu lên.
“Ừm. Tất cả hãy đứng dậy đi.”
Một cỗ âm thanh đầy quyền uy vang lên. Tô Hỏa dường như bị say mê bởi sức hút của âm thanh đó. Quá hay, quá dễ nghe. Mới chỉ nghe đến âm thanh, Tô Hỏa đã xác định, chủ nhân của âm thanh này là một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp. Đẹp hơn tất cả những gì hắn có thể tưởng tượng.
Chỉ mới mấy giây nhưng đối với Tô Hỏa nó giống như đã trôi qua mấy giờ. Trái tim hắn liên tục đập rộn ràng, khao khát muốn chiêm ngưỡng vẻ đẹp của nữ nhân trước mặt.
Sau một hồi, khi mà áp lực dần dần giảm xuống. Tô Hỏa mới dám từ từ ngẳng đầu nhìn lên. Trong giây lát Tô Hỏa thẩn thờ, hắn không thể miêu tả những gì hắn đang thấy. Đẹp, quá đẹp. Hắn không thể tưởng tượng nổi trêи thế gian này lại có một người phụ nữ xinh đẹp như thế.
Nhưng rất nhanh, Tô Hỏa bị khí thế uy nghiêm, cao quý toát ra từ trêи người nữ nhân kia đè ép lại. Trước mặt nữ nhân này hắn bây giờ không sinh ra nổi một tia ɖu͙ƈ vọng, ý đồ nào khác với cơ thể của nàng. Hắn có loại muốn quỳ xuống, tôn thờ, sùng bái, ca ngợi người phụ nữ trước mặt.
(Không hổ là Bỉ Bỉ Đông, trùm cuối của thế giới này. Không hổ là nữ nhân duy nhất có thể làm cho người của Võ Hồn Điện cam tâm tình nguyện mà nghe theo lệnh nàng…. Người phụ nữ này là người mà ta sẽ chinh phục sao? Có thể làm được sao?)
Tô Hỏa trong lòng tự gật đầu. Có thể. Với Hệ Thống Chinh Phục hắn có thể chinh phục được nàng. Bằng mọi giá hắn phải biến người phụ nữ này thành nữ nhân của hắn.
Bây giờ chỉ nghĩ đến việc Bỉ Bỉ Đông sẽ trở thành nữ nhân của hắn. Tô Hỏa vô cùng kϊƈɦ động, hưng phấn, tim đập mãnh liệt hơn.
Không. Giờ phút này đối với hắn mà nói, việc được ở bên cạnh, ngắm nhìn nàng là điều khiến cho hắn hạnh phúc trêи tất cả.
Nhìn lên khuôn mặt lạnh lùng với nỗi đau quá khứ chôn dấu trong lòng. Tô Hỏa có chút xót xa, có chút thương hại. Mặt Bỉ Bỉ Đông đẹp như vậy, không nên có khuôn mặt này. Nếu như nàng cười lên sẽ xinh đẹp đến mức nào? Sẽ không phải là “Hoa nhường, nguyệt thẹn” đi.
Tô Hỏa muốn làm cho Bỉ Bỉ Đông hạnh phúc. Muốn được thấy nàng vui vẻ mà cười đùa. Trong lòng hắn dần dần kiên định, nếu ta có thể chinh phục được nàng, ta sẽ không bao giờ để cho bất cứ ai làm nàng phải đau khổ. Ta thề, ta tuyệt đôi sẽ làm nàng hạnh phúc. Ta thề, ta nhất định sẽ bảo vệ nàng. Cho dù ta có phải trả giá bằng mạng sống thì ta cũng sẽ không để cho bất cứ ai làm tổn thương đến nàng dù chỉ là một sợi tóc.
Blogger Comment
Facebook Comment