Chương 72: Tiếp tục chà đạp Hồ Liệt Na

Tô Hỏa đứng dậy ngồi một bên: “Ừ. Trước tiên thì dùng ngực của tỷ đi. Ngực tỷ to như vậy, nếu được tỷ kẹp trong đó mà sục thì đệ hạnh phúc chết mất.”

“Tỷ… tỷ không biết phải làm như thế nào?” Hồ Liệt Na xấu hổ, bối rối.

Tô Hỏa xoa bóp lên má Hồ Liệt Na trêu ghẹo: “Ân, thật là một cái đáng yêu sư tỷ à. Được rồi, đêm nay còn dài mà, đệ có thể từ từ mà dạy cho tỷ.”

Tô Hỏa nắm lấy tay Hồ Liệt Na, dẫn dắt nàng đi xuống dưới giường: “Trước cứ quỳ như vậy. Sau đó dùng ngực để kẹp lấy côn thịt.”

Hồ Liệt Na lưỡi lự, sau một hồi bị Tô Hỏa thúc giục thì lập tức lấy lại một chút sức lực mà làm theo lời hắn. Dù sao đều bị hắn ta chà đạp nhiều như vậy rồi, bị chà đạp thêm cũng giống nhau thôi. Miễn là không bị hắn lấy luôn phần quý giá nhất của một người con gái là được.

Thấy Hồ Liệt Na ngoan ngoãn làm theo, Tô Hỏa hài lòng xoa đầu nàng: “Ừ, đúng rồi, tỷ giỏi lắm…. Bây giờ hai tay ép chặt ngực mình như thế này. Sau đó tỷ bắt đầu chuyển động ngực lên xuống…. Đúng đúng, chính là thế. Bây giờ tỷ đã học được cái dùng ngực phục vụ cho ta rồi. Có phải vui lắm không?”

Hồ Liệt Na không vui, không trả lời. Bây giờ nàng chỉ muốn làm cho hắn ra thật nhanh, chấm dứt cơn ác mộng này.

Tô Hỏa khó chịu, bóp lấy cằm của Hồ Liệt Na nâng lên: “Bất mãn sao? Không muốn làm sao?”

“Không phải, không phải. Tỷ vui lắm. Thế nào sư đệ, có thoải mái không?” Nhìn ánh mắt đáng sợ của hắn, Hồ Liệt Na sợ hãi. Nếu không dỗ cho Tô Hỏa vui, hắn sẽ trở mặt mất. Như vậy nàng sẽ còn thảm hơn nữa.

Tô Hỏa lập tức vui vẻ, ôn nhu đưa tay lên xóa đi nước mắt trêи mặt nàng: “Được sư tỷ của mình dùng ngực chăm sóc côn thịt như vậy thì tại sao đệ lại có thể không thoải mái được chứ? Tốt rồi, bây giờ hãy lè lưỡi ra cho đệ xem?”

Hồ Liệt Na bây giờ đã hoàn toàn ngấm thuốc, thần trí không bình thường. Chỉ có thể ngoan ngoãn mà làm theo lời hắn. Lè lưỡi ra, nhưng miệng không ngừng rêи rỉ vì ở phía dưới của nàng được chân của Tô Hỏa ma sát rất sướиɠ.

Mọi chuyện đều đang đi theo hướng tốt hơn. Mới đầu Tô Hỏa cũng chỉ dùng tay chơi đùa với lưỡi của nàng, sau đó từ từ dời côn thịt lên trêи. Vậy mà Hồ Liệt Na lại chủ động ɭϊếʍ côn thịt của hắn. Hơn nữa khi làm còn rất say mê, nhiệt tình. (Ta còn chưa ép nàng phải làm như vậy. Ta vô tội.)

Trêи gương mặt buồn bã dần dần trở nên rất ɖâʍ đãng, phản phất bây giờ đây nàng đã tìm thấy được, điều khiến nàng vui vẻ trong hoàn cảnh éo le này. Chỉ cần ɭϊếʍ côn thịt của hắn, tâm trạng đau buồn, uất ức, phẫn nộ, hỗn loạn của nàng bây giờ sẽ lại trở nên yên tĩnh lại. Thay vào đó Hồ Liệt Na cảm thấy cảm giác này thật thân quen đến lạ thường. Yên bình, ấm áp, an toàn giống với… giống với một hài tử trong bụng mẹ. Vô lo, vô nghĩ. Chỉ cần ɭϊếʍ nó, nàng sẽ có được vô tận hạnh phúc và kɧօáϊ hoạt. Giờ phút này quá quý báu, Hồ Liệt Na cũng mặc kệ sự kiêu ngạo của mình. Chỉ muốn giữ cảm giác nàng lâu hơn. Đắm chìm, ɭϊếʍ láp côn thịt của Tô Hỏa.

Tô Hỏa hưng phấn, thô lỗ nắm lấy đầu của Hồ Liệt Na ấn xuống ngậm lấy côn thịt. Bây giờ côn thịt của hắn cũng khá to rồi, khoảng 15 cm.

Lần đầu nuốt nó, Hồ Liệt Na miệng cũng không thể ngậm hết côn thịt cho hắn. Nhưng không sao, Tô Hỏa bắt đầu chậm rãi chuyển động.

Mới đầu Hồ Liệt Na còn vùng vẫy phản kháng, nhưng rất nhanh, nàng đã quen dần và bắt đầu chủ động bυ" ʍút̼. Lúc này Tô Hỏa buôn tay ra, ngả người phía sau tận hưởng.

Càng ngày, Hồ Liệt Na làm càng giỏi. Tô Hỏa sung sướиɠ chịu không nổi, vội đẩy nàng ra. Lấy cái lọ lúc trước, rồi xuất tinh vào trong đó: “Aa, thoải mái à. Na Na sư tỷ học rất nhanh à. Mới đó đã biết cách thổi kèn cho đệ rồi hắc hắc.”

Tô Hỏa đương nhiên cũng muốn bắn tϊиɦ ɖϊƈh͙ vào trong miệng nàng. Nhưng tϊиɦ ɖϊƈh͙ của hắn quá bá đạo, làm như vậy đồng nghĩa với việc giúp Hồ Liệt Na giải dược, phục hồi đến trạng thái đỉnh phong.

Mà cũng không sao, nhìn bộ mặt thèm thuồng của Hồ Liệt Na đưa ánh mắt về phía côn thịt, Tô Hỏa biết sức hút của mình đáng sợ đến mức nào. Bây giờ côn thịt đã nâng lên đến Lv8, chỉ cần ngươi dám động vào nó, liền sẽ bị luân hãm vào trong đó. Biết thành một nô ɭệ bị chi phối bởi ɖu͙ƈ vọng, trong đầu chỉ có một mục đích. Dùng cơ thể của mình tìm mọi cách làm cho côn thịt của ta vui vẻ, thoải mái nhất có thể.

Một bên, Hồ Liệt Na ý thức được điều gì. Nhớ lại chuyện vừa nãy, ngay lập tức nàng vô cùng xấu hổ. (Tại sao ta lại làm có thể làm chuyện ghê tởm đó? Tại sao ta lại cảm thấy thư thái và hạnh phúc khi ngậm nó vào trong? Không, không thể nào. Tất cả chắc chắn do hắn ta đã giở trò. Ta không bao giờ lại thích đi ʍút̼ côn thịt của hắn. Không bao giờ có chuyện đó.)

Hồ Liệt Na đưa ánh mắt lạnh lùng lên nhìn Tô Hỏa: “Ta đã làm theo những gì ngươi yêu cầu. Giờ ngươi có thể cút ra khỏi nhà của ta được rồi.”

Tô Hỏa cầm tay của Hồ Liệt Na đưa lên côn thịt của mình, vốn ỉu xìu côn thịt, ngay lập tức lại bỗng nhiên cương cứng dựng lên như thể chưa có chuyện gì. Tô Hỏa không nói gì mỉm cười nhìn về phía nàng.

Hồ Liệt Na tức giận, lên tiếng trách vấn: “Ngươi định nói lời không giữ lời?”

“Sư tỷ à. Ta thế nhưng còn chưa thỏa mãn đâu. Tỷ cũng cảm nhận được mà. Chẳng lẽ tỷ đã quyên những gì chúng ta đã giao kèo.” Tô Hỏa bỉ ổi, một mặt nhìn xem Hồ Liệt Na.

“Hừ!” Mặc dù không cam lòng. Nhưng không còn cách nào khác, bây giờ nàng đang ở thế yếu, không thể không thỏa hiệp. Nếu như không làm, nhẫn nhục nãy giờ là uổng phí sao?

Hồ Liệt Na, không có sức lực gì đôi co với Tô Hỏa nữa. Nhanh chóng dùng tay sục côn thịt theo động tác Tô Hỏa chỉ dẫn. Hồ Liệt Na không thể không thừa nhận, côn thịt của Tô Hỏa rất to, rất dữ tợn. Khi sờ lên thì thật mềm mềm, dễ chịu làm cho nàng không thể rời mắt đi đâu, một lòng muốn vuốt ve, xoa dịu cho nó. Côn thịt của hắn giống như có ma lực cám dỗ nàng. Chỉ mới ngửi mùi hương đàn ông mà nó tỏa ra, Hồ Liệt Na đã bị say mê trong đó.

“Sư tỷ, lè lưỡi ra ɭϊếʍ nó.” Tô Hỏa mạnh mẽ đẩy đầu của Hồ Liệt Na lại gần phía côn thịt hơn.

Cảm nhận khí tức nóng bỏng, hình ảnh côn thịt đang dần dần xâm chiếm đầu óc. Khi bị Tô Hỏa đối với nàng thô bạo như vậy, Hồ Liệt Na mặt ngoài giả vờ phản kháng một lúc. Rất nhanh sau đó chịu không nổi nữa đã phải thành thật với chính mình, thấp hèn lè lưỡi ra ɭϊếʍ côn thịt theo ý của hắn. (Là hắn đang ép ta. Ta không còn cách nào khác mới phải làm như vậy.)

Một bên hưởng thụ Tô Hỏa. Yêu thương đưa tay vuốt lên đầu Hồ Liệt Na khen thưởng. Tận tình dạy dỗ nàng, từ từ đánh tan từng phòng tuyến tâm lý một. Huấn luyện cho nàng biết cách vâng lời, biến thành một con đĩ mà biết cách chủ động phục vụ côn thịt cho hắn: “Sư tỷ giỏi lắm. ɭϊếʍ tốt hơn rồi hắc hắc.”

Cuối cùng sau một thời gian, Hồ Liệt Na cũng làm cho hắn ra. Ngẩng mặt lên: “Bây giờ ngươi đã thỏa mãn rồi chứ?”

Tô Hỏa cười hèn mọt: “Tỷ nói sao?”

Nhìn thấy côn thịt của hắn một lần nữa dựng lên. Hồ Liệt Na triệt để tức giận, thở phì phò: “NGƯƠI….!”

Tô Hỏa mỉm cười không để ý, kéo lấy tay Hồ Liệt Na: “Lên đây đi. Chúng ta cùng nhau tìm kiếm kɧօáϊ hoạt.”

Tiếp đó hai người trong tư thế 69. Tô Hỏa nằm ở dưới hài lòng nhìn xem đang thổi kèn Hồ Liệt Na. Nàng vậy mà không cần hắn phải ra lệnh đã có thể chủ động ngậm lấy côn thịt. Đúng là có tố chất của một con đĩ mà.

Ở bên này Tô Hỏa vui vẻ, cũng không rảnh rỗi. Banh tiểu huyệt của Hồ Liệt Na ra. Lập tức một lượng lớn ɖâʍ thủy bên trong nàng chảy ra: “Nếu lúc này cắm côn thịt vào trong chắc sẽ tuyệt lắm.”

Hồ Liệt Na nghe thấy vậy thì giật mình hoảng hốt. Càng ra sức bυ" ɭϊếʍ nhiệt tình hơn. Trong lòng chỉ có một suy nghĩ. (Nhanh lên ra đi. Bằng mọi giá ta phải vắt kiệt ngươi.)

“Ừm. Sư tỷ người làm ta sướиɠ lắm. Cứ cố gắng tiếp tục giữ phong độ như vậy.” Tô Hỏa hài lòng. Ngay sau đó luồn lưới vào tiểu huyệt, trả ơn nàng.

Cả hai cùng nhau tận hưởng. Mà lúc này Hồ Liệt Na đã rất kiệt sức. Đây là lần đầu tiên trong đời nàng ra nhiều như vậy trong một ngày. (Ta đã ra tám lần rồi… A, nếu cứ thế này ta không chịu nổi mất. Phải làm sao đây?)

Ngay lúc này. Tô Hỏa buôn tha cho nàng, vỗ vỗ lên ʍôиɠ: “Sư tỷ được rồi. Ta sắp ra rồi.”

Hô Liệt Na ngã người sang một bên hô hấp dồn dập. Nhìn xem Tô Hỏa đang xóc xóc côn thịt của hắn rồi ra trong một cái lọ thủy tinh. Mặc dù nàng cũng hiếu kì muốn hỏi, nhưng bây giờ nàng rất mệt à. Với lại nàng đang thẹn quá hóa giận… (Khốn kiếp, Tô Hỏa ngươi cứ chờ mà xem. Ngày mai ta sẽ khiến ngươi chết không toàn thây. Khốn nạn, ngươi lại để cho ta ngậm cái vật dơ bẩn này. Trước khi giết ngươi, ta sẽ cát cái ấy của ngươi ra, sau đó bắt ngươi phải ăn nó.)
    Blogger Comment
    Facebook Comment