Đầu óc mặc dù vẫn mơ màng nhưng não Hồ Liệt Na lại đang không ngừng điên cuồng suy nghĩ, trong giây lát ký ức ùa về. Hồ Liệt Na tức giận thở phì phò nhớ lại tất cả: “Ngươi… Ngươi tại sao có thể làm như vậy…. Tên súc sinh.”
“Sư tỷ yên tâm, ta còn chưa đút vào đâu. Người còn trong sạch mà.” Tô Hỏa tươi cười, nhún vai làm như vô tội.
Nãy giờ Tô Hỏa chơi đùa với cơ thể Hồ Liệt Na rất vui. Vậy, mà nàng ta lại không tỉnh lại, ngủ say như chết. Tô Hỏa cũng không mấy quan tâm lắm mà đã bắt đầu khám phá từng ngóc ngách cơ thể của nàng, làm cho Hồ Liệt Na dù đang trong giấc ngủ nhưng vẫn rêи rất sướиɠ tai.
Sau cùng là đến phần tiểu huyệt, Tô Hỏa đặc biệt tỉ mỉ quan sát, thử nghiệm, kiểm tra…. Hắn chơi rất vui, rất say mê, rồi hứng lên, bắt đầu cọ sát và sau đó giống như những gì Hồ Liệt Na đã thấy.
Mặc dù Tô Hỏa nói không trực tiếp đút côn thịt vào bên trong, nhưng Hồ Liệt Na biết nó cũng không khác nhau là mấy. Nàng đã bị vấy bẩn? Hồ Liệt Na bắt đầu khóc lóc các kiểu: “Khốn nạn. Ngươi là đang lừa con nít sao? Ngươi đã nói là hôm nay sẽ bỏ qua cho ta. N-Ngươi là tên lừa đảo. Ta…Ta muốn giết ngươi. Tên cầm thú… Huhu…”
“Đệ thật sự không có thao tiểu huyệt tỷ mà. Nếu tỷ còn dám vu khống cho đệ vậy thì bây giờ đệ sẽ thật sự làm như vậy.” Tô Hỏa bất mãn, nhìn chằm chằm, đe dọa Hồ Liệt Na.
“Hừ!” Hồ Liệt Na mặc dù khó chịu, nhưng bây giờ nàng sợ hãi cũng không dám lên tiếng cãi lại lời Tô Hỏa.
“Còn nữa. Chúc tỷ ngày mới vui vẻ.” Tô Hỏa cười bỉ ổi, sau đó cưỡng hôn Hồ Liệt Na, cháo lưỡi với nàng. Chào đón một ngày mới ɖâʍ ɖu͙ƈ bắt đầu.
Sau khi tách nhau ra. Hồ Liệt Na nhìn lên vẻ mặt xấu xa của Tô Hỏa, cảm giác không ổn chỗ nào. Liền nói lắp bắp hỏi: “Ngươi… ngươi nói như vậy là ý gì?”
“Ý gì? Ân, bây giờ đã hơn nửa đêm. Cũng chính là một ngày khác với hôm qua. Nên nếu bây giờ đệ lấy đi trinh tiết của tỷ thì cũng xem như không thất hứa đi.” Tô Hỏa mạnh mẽ giữ hai chân của Hồ Liệt Na lại. Cọ cọ tiểu huyệt, bôn trơn côn thịt bằng ɖâʍ thủy của nàng.
“Ngươi… Ngươi… Tên súc sinh.” Hồ Liệt Na bất lực giẫy giụa, mặc dù sức khỏe đã hồi phục phần nào nhưng do tác dụng xuân dược vẫn còn nên nàng không thể làm gì được Tô Hỏa.
Hồ Liệt Na biết, bây giờ không thể phản kháng lại Tô Hỏa. Càng phản kháng tên cầm thú kia càng hưng phấn. Bây giờ cách duy nhất chính là tỏ ra thấp hèn mà cầu xin Tô Hỏa. Cầu xin hắn sẽ bỏ qua cho nàng thêm lần này. Hồ Liệt Na cố gắng bình tĩnh lại, dùng mĩ nhân kế quyến rũ nói: “Sư đệ, ngươi có thể bỏ qua nốt cho tỷ thêm một ngày hôm nay được không? Trước khi trở thành nữ nhân của đệ. Tỷ… tỷ muốn có thêm thời gian để chuẩn bị tâm lý.”
“Hô. Bây giờ sư tỷ trông thật dễ thương à. Đệ có chút không kìm được nữa. Thôi vậy, cứ thao trước rồi tính sau. Khi tỷ đã biết thành nữ nhân của đệ rồi thì sau đó sẽ có rất nhiều thời gian cho tỷ chuẩn bị mà.” Tô Hỏa không nhiều lời, bắn đầu chọc chọc côn thịt.
Thấy kế hoạch của mình bị phản sát thương lại. Hồ Liệt Na nghiến răng chịu đựng: “Đừng à. Đừng đẩy sâu vào bên trong nữa… Sẽ rách mất… A, sư đệ, nếu, nếu đệ khó chịu, tỷ sẽ, tỷ sẽ tìm cách xoa dịu cho đệ… Đúng. Đúng rồi. Trừ tiểu huyệt ra. Tỷ có thể dùng tay… dùng ngực… dùng miệng, dùng tất cả làm cho đệ thấy sướиɠ hơn… Aa. Nếu đệ dừng lại. Cả cơ thể này đều sẽ tùy ý cho đệ sử dụng, tỷ sẽ nghe lời đệ… tỷ sẽ phối hợp với đệ… Sư đệ…”
Hồ Liệt Na ngừng phản kháng lại. Trái lại đang nắm lấy tay của Tô Hỏa cho vào miệng. ʍút̼ nó ngon như một cây kẹo đường. Nàng ngẩng đầu, đưa ánh mắt yếu ớt lên nhìn Tô Hỏa. Yêu kiều phát ra từng tiếng nhỏ rêи rỉ làm hắn vừa lòng.
Tô Hỏa hưng phấn, được nghe những lời ɖâʍ đãng của Hồ Liệt Na, côn thịt bây giờ liền đã cương cứng hơn bao giờ hết. Hắn thật không nghĩ ra Hồ Liệt Na bây giờ lại còn dám cố tình quyến rũ hắn. (Là chê cháy nhà chưa đủ to? Còn muốn quăng thêm một mồi lửa nữa để thiêu đốt ɖu͙ƈ hỏa của ta? Nếu tiếp tục như vậy, ta thật sự sẽ hóa thành một con dã thú à.)
Tô Hỏa vui vẻ, cố gắng đè nén ɖu͙ƈ vọng lại. Phải nhịn, phải nhịn. Bây giờ khó khăn lắm mới khiến cho Hồ Liệt Na trở nên ngoan ngoãn như vậy. Nếu nàng đã biết cách để vâng lời, vậy thì đương nhiên Tô Hỏa phải ngừng thô bạo lại. Chậm rãi yêu thương nàng: “Tốt. Tỷ nói hay lắm. Na Na nhà ta đã hiểu chuyện hơn rồi… Nhanh gọi một tiếng lão công lãng một chút. Như vậy đệ sẽ bỏ qua cho tỷ à.”
Phóng lao thì phải theo lao thôi. Hồ Liệt Na mị hoặc mở miệng: “Lão công ~ Ân, tiểu huyệt của thϊế͙p͙ rất đau à. Chàng có thể rút nó ra được không?”
Tô Hỏa mặt hớn hở, cùng Hô Liệt Na chơi trò chơi vợ chồng: “Hắc hắc. Lão bà, ta đều nghe lời của nàng… Nhưng mà, của ta đang rất khó chịu à. Ta có thể theo cúc hoa sao?”
Hồ Liệt Na khinh bỉ, nhưng bây giờ không thể cùng Tô Hỏa trở mặt được. Dù sao cũng bị hắn thao qua cúc hoa nên cũng không bài xích. (Ngươi muốn thao cúc hoa sao? Cũng được thôi. Xem như đây là đặc ân cuối cùng của ngươi khi còn sống trêи đời.)
“Ừm. Cơ thể của thϊế͙p͙ đều là của chàng à. Tới đi. Hãy làm những gì chàng muốn. Thao thϊế͙p͙ mạnh vào.”
Tô Hỏa dùng côn thịt trêu chọc: “Ân, là lỗ này, hay là lỗ này.”
Hồ Liệt Na trong lòng vô cùng tức giận, thật muốn mở miệng chửi tục. (Không tức giận, ta không tức giận. Hừ! Ta không thèm đôi co với một người sắp chết.)
“Chán ghét. Là lỗ này. Không được đùa giỡn nữa. Người ta muốn kɧօáϊ hoạt~.” Hồ Liệt Na mặt ngoài ra sức diễn. Tay nắm lấy côn thịt của Tô Hỏa dời đi tiểu huyện, kéo về phía cúc hoa.
Tô Hỏa chậm chạp đút vào, rồi bắt đầu thao: “Thế nào? Lão bà sướиɠ chứ?”
“Sướиɠ… Sướиɠ… Lão công, nhanh hơn… Aa… Nhanh hơn… Người ta muốn bị chàng thao nát cúc hoa… Aa…” Diễn như thật, thật như diễn. Bây giờ Hồ Liệt Na hoàn toàn không phải diễn, đây là tiếng lòng thận sự của nàng. Nhưng đáng buồn thay, Hồ Liệt Na trong lòng vẫn cố chấp không chịu thừa nhận mà xem nó đang diễn, lừa Tô Hỏa.
Tô Hỏa vui mừng. Hồ Liệt Na cứ như vậy thật sự bị hắn chinh phục. (Quá tốt rồi. Ta thật không tin có nữ nhân nào có thể cưỡng lại côn thịt của ta.)
Để xác minh một lần nữa. Tô Hỏa dùng {Thẩm Vấn} hỏi: “Na Na, nàng có yêu ta không?
“Aa… Haha… Yêu ngươi?… Nực cười… Ta sẽ không bao giờ thích loại người như ngươi…”
Tô Hỏa ngay lập tức bị đánh mặt, sửng sốt: “Cái gì? Na Na nàng không thích côn thịt của ta sao? Nếu nàng nói yêu ta. Ta sẽ làm cho nàng kɧօáϊ hoạt hơn.”
“Ừm… Thật kɧօáϊ hoạt à… Aa… Nhưng sau hôm nay ngươi sẽ chết… Tiếc quá… Ta còn muốn được ngươi thao nhiều hơn nữa… Aa…”
Tô Hỏa tức giận cười: “Hắc hắc. Na Na à, nàng thật sự nghĩ rằng nàng sẽ giết được ta sao? Không lẽ nàng muốn nhờ lão sư, người mà nàng vẫn luôn tưởng tượng khi mỗi đêm nàng thủ ɖâʍ? Nếu vậy lão sư sẽ biết nàng đã bị ta làm cho ô uế à. Lão sư sẽ ghét bỏ ngươi cho xem.”
“Hừ!… C-Chuyện này… lão sư sẽ không bao giờ biết… Chuyện này… ta sẽ giấu đến lúc chết… Sẽ không ai phát hiện ra… Aa… Ta sẽ nhờ Quỷ gia gia… Ta sẽ nói rằng ngươi dám dùng xuân dược… còn muốn cưỡng hϊế͙p͙ ta… Sau đó vì không thành công mà uy hϊế͙p͙… nói ta bị ngươi làm cho vấy bẩn… Ân, Quỷ gia gia đều yêu thương ta như vậy… Quỷ gia gia sẽ tin lời ta… Giết ngươi…. Aa~” Hồ Liệt Na trong trạng thái mơ hồ, sảng kɧօáϊ tiết lộ âm mưu của mình. Sau khi ráng nói hết lời cuối cùng, nàng không cố chịu đựng nữa, cao trào mà tiết ra.
Tô Hỏa sợ hãi. Càng thêm hưng phấn. Thao Hồ Liệt Na nhanh hơn, thô bạo hơn. Không kiểm soát được mà ra bên trong Hồ Liệt Na: “Hừ! Đứng lên. Nhanh bυ" nó cho ta.”
Tô Hỏa thô lỗ nắm lấy đầu Hồ Liệt Na ép nàng nuốt toàn bộ côn thịt. Tô Hỏa thấy Hồ Liệt Na ngoan ngoãn, nhiệt tình thổi kèn cho hắn cũng không vui nổi. Bây giờ hắn rất tức giận. Hồ Liệt Na vậy mà đã lên sẵn kế hoạch giết hắn.
(Bây giờ ta mới chỉ là một Đại Hồ Sư. Ngoài Bỉ Bỉ Đông ra Hồ Liệt Na hoàn toàn có thể tìm rất nhiều người khác đến, tùy tiện cũng có thể bót chết ta. Ta lại quên mất chuyện này? Không ngờ nàng ta lại nghĩ ra cách giá họa cho ta? Như vậy ta có chết ta cũng không nhắm mắt à. Quá hay.)
(Chết tiệt, con điếm này bây giờ còn ʍút̼ thèm thuồng như vậy, phụ nữ đúng là không thể chỉ xem ở bề ngoài. Sâu không lường được. Nếu ta không có dùng {Thẩm Vấn} chắc cơ thể đã lạnh cũng không nghĩ ra được vì sao lại chết. Lòng dạ đàn bà quả thật có độc.) Tô Hỏa cảm khán đưa ánh mắt nhìn về phía Bảng Trạng Thái của Hồ Liệt Na kiểm tra.
[ Thông Tin
• Tên: Hồ Liệt Na
• Tuổi: 16
• Hồn Lục: 38
• Tinh Thần: 97 (+26)
• ɖâʍ ɖu͙ƈ: 65 (+23)
• Chinh Phục: 4 (-10) ]
(Thôi xong. Kiểu này xem ra ta không còn hi vọng. Ta sẽ chết nhảm như vậy? Phải làm sao đây?)
“Sư tỷ yên tâm, ta còn chưa đút vào đâu. Người còn trong sạch mà.” Tô Hỏa tươi cười, nhún vai làm như vô tội.
Nãy giờ Tô Hỏa chơi đùa với cơ thể Hồ Liệt Na rất vui. Vậy, mà nàng ta lại không tỉnh lại, ngủ say như chết. Tô Hỏa cũng không mấy quan tâm lắm mà đã bắt đầu khám phá từng ngóc ngách cơ thể của nàng, làm cho Hồ Liệt Na dù đang trong giấc ngủ nhưng vẫn rêи rất sướиɠ tai.
Sau cùng là đến phần tiểu huyệt, Tô Hỏa đặc biệt tỉ mỉ quan sát, thử nghiệm, kiểm tra…. Hắn chơi rất vui, rất say mê, rồi hứng lên, bắt đầu cọ sát và sau đó giống như những gì Hồ Liệt Na đã thấy.
Mặc dù Tô Hỏa nói không trực tiếp đút côn thịt vào bên trong, nhưng Hồ Liệt Na biết nó cũng không khác nhau là mấy. Nàng đã bị vấy bẩn? Hồ Liệt Na bắt đầu khóc lóc các kiểu: “Khốn nạn. Ngươi là đang lừa con nít sao? Ngươi đã nói là hôm nay sẽ bỏ qua cho ta. N-Ngươi là tên lừa đảo. Ta…Ta muốn giết ngươi. Tên cầm thú… Huhu…”
“Đệ thật sự không có thao tiểu huyệt tỷ mà. Nếu tỷ còn dám vu khống cho đệ vậy thì bây giờ đệ sẽ thật sự làm như vậy.” Tô Hỏa bất mãn, nhìn chằm chằm, đe dọa Hồ Liệt Na.
“Hừ!” Hồ Liệt Na mặc dù khó chịu, nhưng bây giờ nàng sợ hãi cũng không dám lên tiếng cãi lại lời Tô Hỏa.
“Còn nữa. Chúc tỷ ngày mới vui vẻ.” Tô Hỏa cười bỉ ổi, sau đó cưỡng hôn Hồ Liệt Na, cháo lưỡi với nàng. Chào đón một ngày mới ɖâʍ ɖu͙ƈ bắt đầu.
Sau khi tách nhau ra. Hồ Liệt Na nhìn lên vẻ mặt xấu xa của Tô Hỏa, cảm giác không ổn chỗ nào. Liền nói lắp bắp hỏi: “Ngươi… ngươi nói như vậy là ý gì?”
“Ý gì? Ân, bây giờ đã hơn nửa đêm. Cũng chính là một ngày khác với hôm qua. Nên nếu bây giờ đệ lấy đi trinh tiết của tỷ thì cũng xem như không thất hứa đi.” Tô Hỏa mạnh mẽ giữ hai chân của Hồ Liệt Na lại. Cọ cọ tiểu huyệt, bôn trơn côn thịt bằng ɖâʍ thủy của nàng.
“Ngươi… Ngươi… Tên súc sinh.” Hồ Liệt Na bất lực giẫy giụa, mặc dù sức khỏe đã hồi phục phần nào nhưng do tác dụng xuân dược vẫn còn nên nàng không thể làm gì được Tô Hỏa.
Hồ Liệt Na biết, bây giờ không thể phản kháng lại Tô Hỏa. Càng phản kháng tên cầm thú kia càng hưng phấn. Bây giờ cách duy nhất chính là tỏ ra thấp hèn mà cầu xin Tô Hỏa. Cầu xin hắn sẽ bỏ qua cho nàng thêm lần này. Hồ Liệt Na cố gắng bình tĩnh lại, dùng mĩ nhân kế quyến rũ nói: “Sư đệ, ngươi có thể bỏ qua nốt cho tỷ thêm một ngày hôm nay được không? Trước khi trở thành nữ nhân của đệ. Tỷ… tỷ muốn có thêm thời gian để chuẩn bị tâm lý.”
“Hô. Bây giờ sư tỷ trông thật dễ thương à. Đệ có chút không kìm được nữa. Thôi vậy, cứ thao trước rồi tính sau. Khi tỷ đã biết thành nữ nhân của đệ rồi thì sau đó sẽ có rất nhiều thời gian cho tỷ chuẩn bị mà.” Tô Hỏa không nhiều lời, bắn đầu chọc chọc côn thịt.
Thấy kế hoạch của mình bị phản sát thương lại. Hồ Liệt Na nghiến răng chịu đựng: “Đừng à. Đừng đẩy sâu vào bên trong nữa… Sẽ rách mất… A, sư đệ, nếu, nếu đệ khó chịu, tỷ sẽ, tỷ sẽ tìm cách xoa dịu cho đệ… Đúng. Đúng rồi. Trừ tiểu huyệt ra. Tỷ có thể dùng tay… dùng ngực… dùng miệng, dùng tất cả làm cho đệ thấy sướиɠ hơn… Aa. Nếu đệ dừng lại. Cả cơ thể này đều sẽ tùy ý cho đệ sử dụng, tỷ sẽ nghe lời đệ… tỷ sẽ phối hợp với đệ… Sư đệ…”
Hồ Liệt Na ngừng phản kháng lại. Trái lại đang nắm lấy tay của Tô Hỏa cho vào miệng. ʍút̼ nó ngon như một cây kẹo đường. Nàng ngẩng đầu, đưa ánh mắt yếu ớt lên nhìn Tô Hỏa. Yêu kiều phát ra từng tiếng nhỏ rêи rỉ làm hắn vừa lòng.
Tô Hỏa hưng phấn, được nghe những lời ɖâʍ đãng của Hồ Liệt Na, côn thịt bây giờ liền đã cương cứng hơn bao giờ hết. Hắn thật không nghĩ ra Hồ Liệt Na bây giờ lại còn dám cố tình quyến rũ hắn. (Là chê cháy nhà chưa đủ to? Còn muốn quăng thêm một mồi lửa nữa để thiêu đốt ɖu͙ƈ hỏa của ta? Nếu tiếp tục như vậy, ta thật sự sẽ hóa thành một con dã thú à.)
Tô Hỏa vui vẻ, cố gắng đè nén ɖu͙ƈ vọng lại. Phải nhịn, phải nhịn. Bây giờ khó khăn lắm mới khiến cho Hồ Liệt Na trở nên ngoan ngoãn như vậy. Nếu nàng đã biết cách để vâng lời, vậy thì đương nhiên Tô Hỏa phải ngừng thô bạo lại. Chậm rãi yêu thương nàng: “Tốt. Tỷ nói hay lắm. Na Na nhà ta đã hiểu chuyện hơn rồi… Nhanh gọi một tiếng lão công lãng một chút. Như vậy đệ sẽ bỏ qua cho tỷ à.”
Phóng lao thì phải theo lao thôi. Hồ Liệt Na mị hoặc mở miệng: “Lão công ~ Ân, tiểu huyệt của thϊế͙p͙ rất đau à. Chàng có thể rút nó ra được không?”
Tô Hỏa mặt hớn hở, cùng Hô Liệt Na chơi trò chơi vợ chồng: “Hắc hắc. Lão bà, ta đều nghe lời của nàng… Nhưng mà, của ta đang rất khó chịu à. Ta có thể theo cúc hoa sao?”
Hồ Liệt Na khinh bỉ, nhưng bây giờ không thể cùng Tô Hỏa trở mặt được. Dù sao cũng bị hắn thao qua cúc hoa nên cũng không bài xích. (Ngươi muốn thao cúc hoa sao? Cũng được thôi. Xem như đây là đặc ân cuối cùng của ngươi khi còn sống trêи đời.)
“Ừm. Cơ thể của thϊế͙p͙ đều là của chàng à. Tới đi. Hãy làm những gì chàng muốn. Thao thϊế͙p͙ mạnh vào.”
Tô Hỏa dùng côn thịt trêu chọc: “Ân, là lỗ này, hay là lỗ này.”
Hồ Liệt Na trong lòng vô cùng tức giận, thật muốn mở miệng chửi tục. (Không tức giận, ta không tức giận. Hừ! Ta không thèm đôi co với một người sắp chết.)
“Chán ghét. Là lỗ này. Không được đùa giỡn nữa. Người ta muốn kɧօáϊ hoạt~.” Hồ Liệt Na mặt ngoài ra sức diễn. Tay nắm lấy côn thịt của Tô Hỏa dời đi tiểu huyện, kéo về phía cúc hoa.
Tô Hỏa chậm chạp đút vào, rồi bắt đầu thao: “Thế nào? Lão bà sướиɠ chứ?”
“Sướиɠ… Sướиɠ… Lão công, nhanh hơn… Aa… Nhanh hơn… Người ta muốn bị chàng thao nát cúc hoa… Aa…” Diễn như thật, thật như diễn. Bây giờ Hồ Liệt Na hoàn toàn không phải diễn, đây là tiếng lòng thận sự của nàng. Nhưng đáng buồn thay, Hồ Liệt Na trong lòng vẫn cố chấp không chịu thừa nhận mà xem nó đang diễn, lừa Tô Hỏa.
Tô Hỏa vui mừng. Hồ Liệt Na cứ như vậy thật sự bị hắn chinh phục. (Quá tốt rồi. Ta thật không tin có nữ nhân nào có thể cưỡng lại côn thịt của ta.)
Để xác minh một lần nữa. Tô Hỏa dùng {Thẩm Vấn} hỏi: “Na Na, nàng có yêu ta không?
“Aa… Haha… Yêu ngươi?… Nực cười… Ta sẽ không bao giờ thích loại người như ngươi…”
Tô Hỏa ngay lập tức bị đánh mặt, sửng sốt: “Cái gì? Na Na nàng không thích côn thịt của ta sao? Nếu nàng nói yêu ta. Ta sẽ làm cho nàng kɧօáϊ hoạt hơn.”
“Ừm… Thật kɧօáϊ hoạt à… Aa… Nhưng sau hôm nay ngươi sẽ chết… Tiếc quá… Ta còn muốn được ngươi thao nhiều hơn nữa… Aa…”
Tô Hỏa tức giận cười: “Hắc hắc. Na Na à, nàng thật sự nghĩ rằng nàng sẽ giết được ta sao? Không lẽ nàng muốn nhờ lão sư, người mà nàng vẫn luôn tưởng tượng khi mỗi đêm nàng thủ ɖâʍ? Nếu vậy lão sư sẽ biết nàng đã bị ta làm cho ô uế à. Lão sư sẽ ghét bỏ ngươi cho xem.”
“Hừ!… C-Chuyện này… lão sư sẽ không bao giờ biết… Chuyện này… ta sẽ giấu đến lúc chết… Sẽ không ai phát hiện ra… Aa… Ta sẽ nhờ Quỷ gia gia… Ta sẽ nói rằng ngươi dám dùng xuân dược… còn muốn cưỡng hϊế͙p͙ ta… Sau đó vì không thành công mà uy hϊế͙p͙… nói ta bị ngươi làm cho vấy bẩn… Ân, Quỷ gia gia đều yêu thương ta như vậy… Quỷ gia gia sẽ tin lời ta… Giết ngươi…. Aa~” Hồ Liệt Na trong trạng thái mơ hồ, sảng kɧօáϊ tiết lộ âm mưu của mình. Sau khi ráng nói hết lời cuối cùng, nàng không cố chịu đựng nữa, cao trào mà tiết ra.
Tô Hỏa sợ hãi. Càng thêm hưng phấn. Thao Hồ Liệt Na nhanh hơn, thô bạo hơn. Không kiểm soát được mà ra bên trong Hồ Liệt Na: “Hừ! Đứng lên. Nhanh bυ" nó cho ta.”
Tô Hỏa thô lỗ nắm lấy đầu Hồ Liệt Na ép nàng nuốt toàn bộ côn thịt. Tô Hỏa thấy Hồ Liệt Na ngoan ngoãn, nhiệt tình thổi kèn cho hắn cũng không vui nổi. Bây giờ hắn rất tức giận. Hồ Liệt Na vậy mà đã lên sẵn kế hoạch giết hắn.
(Bây giờ ta mới chỉ là một Đại Hồ Sư. Ngoài Bỉ Bỉ Đông ra Hồ Liệt Na hoàn toàn có thể tìm rất nhiều người khác đến, tùy tiện cũng có thể bót chết ta. Ta lại quên mất chuyện này? Không ngờ nàng ta lại nghĩ ra cách giá họa cho ta? Như vậy ta có chết ta cũng không nhắm mắt à. Quá hay.)
(Chết tiệt, con điếm này bây giờ còn ʍút̼ thèm thuồng như vậy, phụ nữ đúng là không thể chỉ xem ở bề ngoài. Sâu không lường được. Nếu ta không có dùng {Thẩm Vấn} chắc cơ thể đã lạnh cũng không nghĩ ra được vì sao lại chết. Lòng dạ đàn bà quả thật có độc.) Tô Hỏa cảm khán đưa ánh mắt nhìn về phía Bảng Trạng Thái của Hồ Liệt Na kiểm tra.
[ Thông Tin
• Tên: Hồ Liệt Na
• Tuổi: 16
• Hồn Lục: 38
• Tinh Thần: 97 (+26)
• ɖâʍ ɖu͙ƈ: 65 (+23)
• Chinh Phục: 4 (-10) ]
(Thôi xong. Kiểu này xem ra ta không còn hi vọng. Ta sẽ chết nhảm như vậy? Phải làm sao đây?)
Blogger Comment
Facebook Comment