Khi đến nhà của hắn, Tô Hỏa dẫn Diệp Hi Lan đến vườn ươm: “Thấy thế nào? Hi Lan học tỷ.”
“A! Cái này…. Đẹp quá!” Diệp Hi Lan thẩn thờ tỉnh lại.
Xung quanh là một màu xanh tràn ngập sức sống. Có rất nhiều chiếc chậu được sắp xếp chỉnh tề. Bên trong được trồng linh thảo, linh dược. Diệp Hi Lan ước chừng cũng có khoảng 50 cây. Tuy chúng niên hạn không cao, chỉ khoảng mấy chục năm đi. Nhưng đây cũng quá nhiều đi.
Cái gọi là linh thảo, thực chất chỉ là hoa cỏ, cây lá bình thường, trưởng thành trong môi trường tự nhiên. Nhưng khi nó trưởng thành đến một lúc nào đó sẽ có xác xuất nhỏ biến dị, mang lại một số tác dụng nhất định. Có thể lợi dụng để chế tạo đan dược.
Còn linh dược, nó vốn có xuất thân từ linh thảo. Nhưng loại này có thể thủ công nhân giống hàng loạt, đem về bồi dưỡng. Là thành phần không thể thiếu của nhiều loại thuốc quý. Cũng chính vì như thế, trong các tông môn lớn, đều sẽ có chuyên môn bồi dưỡng các loại linh thảo.
Thậm chí có cả tông môn được thành lập riêng chỉ vì mục đích bồi dưỡng dược thảo. Nhưng những tông môn đó thường rất nhỏ yếu và cần phải có thế lực lớn chống lưng mới có thể tồn tại được. Nếu không sẽ gặp họa sát thân.
Chẳng hạn như Dược Linh tông, hàng năm phải cung cấp cho Võ Hồn Điên rất nhiều dược tài. Bên ngoài chỉ đồn đại là hai bên hợp tác. Nhưng đó có phải là sự thật?
Với tính cách của Bỉ Bỉ Đông, nguồn chiến lược vật tư to lớn như thế nếu không nắm giữ, hoặc bị thế lực khác tranh đoạt. Đó chẳng khác nào là một mối họa mầm. Nàng sẽ cho phép điều đó xảy ra?
Nói là hợp tác cũng chỉ là cho Dược Linh tông mặt mũi thôi. Dù sao Dược Linh tông có cống hiến rất lớn giúp Võ Hồn Điện bồi dưỡng ra rất nhiều nhân tài. Nên Bỉ Bỉ Đông mới nhân nhượng như vậy.
“Đúng chứ? Từ nay về sau bọn chúng sẽ nhờ cả vào tỷ chăm sóc.” Tô Hỏa tự hào, khoe khoang về thành quả của mình.
“Cái đó, thánh tử đại nhân… Thuộc hạ thật không biết chăm sóc như thế nào…” Diệp Hi Lan lúng túng. Nếu như chuyện chăm sóc cây cỏ thì nên nhờ người có chuyên môn mới đúng chứ. Tại sao lại nhờ nàng?
“Đừng gọi ta là thánh tử nữa. Cứ gọi là học đệ hoặc là Tiểu Hỏa là được rồi.”
“Việc chăm sóc cũng không có gì khó. Chỉ cần tỷ phóng thích ra võ hồn. Phụ trợ chúng nó tăng trưởng là được rồi.”
Mặc dù đã dùng thuốc tăng tốc sinh trưởng, nhưng cũng không phải cứ dùng nhiền có thể nhanh chóng trưởng thành được. Còn phải chờ thời gian thảo dược hấp thụ xong dược hiệu nữa. Mà nếu có hồn sư thực vật đến trợ giúp, vậy thì có thể gia tăng hiệu suất rồi.
Diệp Hi Lan thở dài một hơi nhẹ nhõm. Chuyện này thì nàng có thể làm được: “Nếu chỉ như vậy thì thuộc hạ có thể làm được.”
Nực cười, nếu ngay cả chuyện này Diệp Hi Lan không làm được thì nàng nên đập đầu vào tường là được rồi. Thực vật hồn sư vốn trời sinh có thể thân cận thiên nhiên, cây cỏ. Chuyện chăm sóc dược thảo đối với nàng mà nói cũng giống như bản năng ăn cơm, uống nước hàng ngày.
Tô Hỏa hắn vốn dĩ còn không biết làn mấy chuyện này. Hắn cũng chỉ trồng bậy, trồng bạ, thỉnh thoảng còn quyên tưới nước, bón phân. Mà dược thảo vẫn xanh mơn mởn. Huống chi là Diệp Hi Lan.
“Vậy trước tỷ cứ tự nhiên, đệ còn phải đi nghiên cứu.” Tô Hỏa không nóng vội ra tay với Diệp Hi Lan. Giới hạn tương tác đã max rồi, tiếp tục cũng không được gì. Bây giờ nàng đã rơi vào trong hang cọp còn muốn chạy ra?
Với lại, Tô Hỏa thật sự đúng là đang nghiêm túc nghiên cứu. Ở thế giới này cũng không đi sâu vào nghiên cứu các loại đan dược. Các loại tiên thảo phải mất đến hàng ngàn, hàng vạn năm mới có thể trưởng thành. Nhưng cách sử dụng ở thế giới này rất thô bạo. Ăn, ăn…
Miễn ngươi không chết, ngươi nhất định sẽ trở nên cường đại. Quả thật là quá lãng phí.
Hơn nữa, khi ngươi đã ăn vào một loại tiên thảo, thì không thể dùng thêm một loại tiên thảo nào nữa. Nếu không sẽ chết vì bị bạo thể.
Mục tiêu Tô Hỏa hướng đến. Đó là từ một loại tiên thảo có thể luyện ra nhiều viên đan dược hiệu quả tương tự. Mà lại có thể dùng nhiều lần. Tương lai hắn còn bồi dưỡng thế lực của riêng mình đâu.
Nhưng mà, luyện đan, cái này Tô Hỏa bất lực. Phương pháp duy nhất hắn nghĩ ra được cũng rất đơn giản. Băm nhuyễn tiên thảo, trộn với tϊиɦ ɖϊƈh͙ của hắn.
Không đùa đâu. Cách này thật sự có hiệu quả. Vừa đơn giản, vừa nhanh gọn. Trêи đời này cũng chỉ có Tô Hỏa mới dùng được cách biến thái này.
…..
Tà chiều.
Bây giờ Diệp Hi Lan đang xuống bếp trổ tài nấu nướng của nàng.
Lúc chiều, hai người họ đã có một buổi trò chuyện với nhau rất vui vẻ. Diệp Hi Lan cũng vì thế mà đã thả lỏng rất nhiều. Cách xưng hô cũng được cải thiện.
“Ân, thơm quá. Hi Lan tỷ nhanh à. Đệ có chút không nhịn được.”
“Đến đây, đến đây. Xong ngay thôi.”
Diệp Hi Lan hạnh phúc, khi nhìn xem Tô Hỏa đang ăn một cách ngon lành. Nàng mạnh dạn, xấu hổ gắp cho hắn một miếng thức ăn: “Nếu đệ thích thì ăn nhiều vào.”
“Cảm ơn Hi Lan tỷ. Thức ăn của tỷ làm rất ngon…. Ân, giá mà ngày nào đệ cũng được ăn thức ăn do tỷ nấu thì tốt biết mấy.” Tô Hỏa than thở, mong đợi đưa ánh mắt nhìn về Diệp Hi Lan.
“Ừm.” Diệp Hi Lan đỏ mặt gật đầu, ngầm đồng ý.
Tô Hỏa cười rạng rỡ đáp trả, nhưng đàng sau nụ cười ngây thơ đó chính là một con sói đang đột lốt cừu.
…..
Tạm biệt Tô Hỏa. Diệp Hi Lan trở về.
Vừa vào đến phòng, Diệp Hi Lan ngay lập tức lao lên trêи giường, ôm một cái gối lăn qua lăn lại, thư giãn sau một ngày mệt nhọc.
“Ái chà chà. Hi Lan của chúng ta cũng biết đường quay về nha. Sao hả? Hẹn hò cả ngày với thánh tử vui chứ?” Thấy Diệp Hi Lan nằm dài trêи giường, cười tủm tỉm một mình. Mộc San Nhi nhẹ nhàng đi tới tập kϊƈɦ nàng.
Diệp Hi Lan giật mình, tìm cách biện hộ: “A! Không có… Ta và Tiểu Hỏa không có loại quan hệ đó.”
“Nha! Đều gọi nhau thân mật như thế. Ta thật ghen tị à.”
Diệp Hi Lan biết mình lỡ lời, vội vàng che miệng. Không dám đối mặt với bạn thân của mình.
“Đừng! A! Nhột quá. Đừng bóp… Hahaha… Ngừng lại à.”
“Hừ! Hôm nay nếu ngươi không kể lại toàn bộ mọi chuyện thì đừng nghĩ đến việt đi ngủ nữa. Xem chiêu của ta đây.” Mộc San Nhi nắm lấy hai cặp bưởi to tròn của Diệp Hi Lan tha hồ nhào nặn.
“Được rồi. Ta nói… Ta nói.” Trước sự tấn công dồn dập của Mộc San Nhi, rất nhanh Diệp Hi Lan chỉ có thể vẫy cờ trắng chịu thua.
Tiếp đó, Diệp Hi Lan nói chuyện một mạch dài với Mộc San Nhi. Vừa nói, vừa cười. Vừa nhìn vào là biết bây giờ nàng đang hạnh phúc cỡ nào.
(Hài, xem ra Hi Lan thật sự đã yêu thánh tử mất rồi. Hi vọng rằng thánh tử là một người tốt à.) Mộc San Nhi thở dài.
Diệp Hi Lan vốn là một con người gia giáo, hiền thục, mẫu mực. Từ khi quen biết nàng đến nay, Mộc San Nhi chưa từng thấy nàng tiếp xúc với nam nhân nào bao giờ. Cho nên nàng sẽ không biết yêu một ai đó sẽ đau khổ như thế nào.
Chuyện tình yêu mà, không thể nói trước tất cả. Có thể hôm qua còn vui cười bên nhau. Nhưng ngày hôm sau đã trở thành hai người xa lạ.
Mộc San Nhi đương nhiên sẽ không thể ngăn cản Diệp Hi Lan đi tìm kiếm hạnh phúc của riêng mình được. Cho nên nàng cũng chỉ có thể chúc phúc và cầu nguyện cho tình yêu của Diệp Hi Lan.
Blogger Comment
Facebook Comment