Không nghĩ tới có một này nàng sẽ cùng thánh tử ngày nhớ đêm mong phát sinh loại quan hệ này. Nhớ lại chuyện điên cuồng hôm qua, Diệp Hi Lan vô cùng hạnh phúc. Nàng tin tưởng vào phán đoán của mình.
Đang chìm đắm trong suy nghĩ tương lai. Nhận thấy được côn thịt ở trong tiểu huyệt đang dần dần bành trướng, Diệp Hi Lan kẽ rêи một tiếp nhỏ. Khi nhìn về phía Tô Hỏa thì phát hiện hắn đã tỉnh lại rồi.
“A a… Chủ nhân.”
“Chào buổi sáng Hi Lan tỷ.” Nói xong Tô Hỏa đột ngột tấn công, hôn tới tấp Diệp Hi Lan.
Sau phần cháo lưỡi, Tô Hỏa kê gối nằm ngửa, quan sát Diệp Hi Lan đang cưỡi lên hắn. Đặc biệt là cặp buổi nảy lên nảy xuống. Trong rất thích mắt.
“A a a… Chủ nhân… Thoải mái sao…” Diệp Hi Lan tay đặt lên ngực Tô Hỏa ra sức lắc ʍôиɠ.
“Ừm. Đương nhiên là thoải mái rồi. Hi Lan nhà ta cưỡi thật giỏi.”
Sau một thời gian, Diệp Hi Lan cảm nhận côn thịt của Tô Hỏa đang rung lên. Biết được hắn sắp ra thì nàng càng ra sức chuyển động ʍôиɠ lên xuống: “Chủ nhân thϊế͙p͙ yêu chàng…. Aa~”
Cả hai cùng cao trào. Diệp Hi Lan ngã xuống, hít thở trêи ngực của Tô Hỏa. Trong lúc chờ đợi tϊиɦ ɖϊƈh͙ bơm hết vào trong t.ử ƈυиɠ, Diệp Hi Lan chủ động cùng Tô Hỏa hôn môi lần nữa.
Sau đó, Diệp Hi Lan nâng ʍôиɠ lên, tách ra khỏi côn thịt. Nàng trườn xuống làm sạch côn thịt, cũng đồng thời hút ra còn sót lại tϊиɦ ɖϊƈh͙.
“Chủ nhân, thϊế͙p͙ sẽ chuẩn bị bữa sáng cho chàng.” Xong xuôi Diệp Hi Lan bỏ đi. Bỏ lại lười biếng Tô Hỏa đang cố ngủ thêm trêи giường.
Diệp Hi Lan vào trong nhà tắm, tẩy rửa cơ thể một lần. Rồi mới nấu ăn, chuẩn bị bữa sáng.
Lúc được Diệp Hi Lan gọi, Tô Hỏa mới chịu dậy, ngáp ngắn, ngáp dài. Đi xuống dùng bữa.
Nhìn bên dưới thành thục ra sức hút côn thịt. Tô Hỏa hài lòng, quãng thời gian ở Võ Hồn Điện còn phải nhờ nàng à.
Tô Hỏa vuốt ve lên Diệp Hi Lan, dò hỏi: “Hi Lan, tỷ nghĩ sao khi chuyển vào sống cùng với ta?”
“Vâng, thϊế͙p͙ hiểu rồi. Hôm nay thϊế͙p͙ sẽ dọn đồ đến đây.” Diệp Hi Lan đỏ mặt nhìn hắn. Nàng biết khi nàng về đây, mỗi ngày đều sẽ cùng hắn làm nhiều chuyện xấu hổ. Nhưng bây giờ nàng cũng là người của hắn rồi. Mấy chuyện này là đương nhiên.
Đợi khi Diệp Hi Lan dọn đồ. Tô Hỏa tắm rửa thơm tho rồi đi đến thăm Hồ Liệt Na. Cũng mấy ngày rồi, thật là nhớ mà. Phải đến xoát một đợt tương tác, nhanh nhanh chinh phục nàng mới được.
…..
“Ngươi nói sao? Đi thu hoạch hồn hoàn?” Tô Hỏa ngẩm người.
Mặc dù trước đây Tô Hỏa biết Hồ Liệt Na hồn lực đã đạt cấp 40 rồi. Nhưng không ngờ rằng nàng lại gấp gáp như vậy. Tăng cấp nhanh như thế, ít nhất cũng cần vài ngày để lắng đọng tu vi mới đúng chứ?
Còn những lời tạm biệt chưa kịp nói đâu? Những lời hứa hẹn khi gặp lại, cùng so tài? Ít nhất trước khi đi cũng phải gặp nhau lần nữa, rồi rơi lệ chia tay?
Tô Hỏa không biết là, mấy ngày hắn không đến gặp Hồ Liệt Na. Trong đầu nàng luôn suy nghĩ lung tung.
(Tại sao lâu như vậy rồi mà Tô Hỏa lại không đến tìm ta? Là Tô Hỏa đã chán ta rồi sao, chê ta không còn hấp dẫn? Hay là ta làm gì hắn không thích?)
Vì mới bước vào giai đoạn tình yêu đầu đời, Hồ Liệt Na rất nhạy cảm những chi tiết nhỏ này. Luôn suy nghĩ mọi thứ theo hướng tiêu cực.
Từ lần thủ ɖâʍ bằng quần áo của Tô Hỏa. Hàng đêm nàng đều dùng cách này để giải bày tâm trạng.
Cuối cùng, vì Hồ Liệt Na do được Bỉ Bỉ Đông dạy dỗ theo hướng nữ cường, tư tưởng hiện đại như nam nữ bình đẳng. Nên Hồ Liệt Na hạ quyết tâm, sau khi thu hoạch xong hồn hoàn thứ 4. Sau đó nàng sẽ cùng Tô Hỏa tỷ thí một phen.
Một là trả thù chuyện Tô Hỏa đã nhiều lần sàm sỡ nàng. Hai là đánh cho hắn nhớ đời một trận, sau đó trở nên thành thật hơn. Không được đi trêu ghẹo lung tung.
Còn chuyện Tô Hỏa sẽ theo đuổi nàng hay không thì Hồ Liệt Na chưa nghĩ tới. Nàng hoàn toàn tự tin vào mị lực của bản thân. Cái này cũng là thiên phú bẩm sinh do Thiên Hồ võ hồn mang lại.
Nếu Tô Hỏa thật sự không thích nàng. Vậy thì phải đánh cho hắn đến tàn phế mới thôi. Nàng đều bị hắn chiến tiện nghi nhiều như vậy. Không chịu trách nghiệm? Cái này là đang tìm đường chết sao?
…..
“Hô.” Tô Hỏa thở dài.
Đi thu hoạch hồn thú cũng rất lâu à. Với thiên phú của Hồ Liệt Na, mấy con hồn thú bình thường hoàn toàn không đáp ứng lại kì vọng của Bỉ Bỉ Đông.
Còn do Tô Hỏa nữa. Sự xuất hiện của hắn đã thay đổi thế giới quan của mọi người. Hồn Hoàn thứ của hắn có thể là nghìn năm. Vậy thánh nữ thì sao? Chẳng lẽ thánh nữ còn bằng hắn. Chuyện đó là không cho phép.
Nên Hồ Liệt Na sẽ gánh áp lực rất nặng nề khi bị so sánh giữa hai người. Vì dù sao nàng cũng được Bỉ Bỉ Đông âm thầm bồi dưỡng làm người kế nhiệm. Muốn lên làm giáo hoàng, trước cũng phải làm cho người khác phục đã.
Mà muốn tìm được thích hợp hồn hoàng, Hồ Liệt Na phải vào sâu mới tìm được. Nên thời gian đi đi, về về mới lâu như thế.
Tô Hỏa tiếc nuối. Đây là một cơ hội tốt để đột phá quan hệ của hai người bọn họ, vậy mà hắn lại bỏ qua?
Tô Hỏa lắc đầu, bỏ đi: “Thôi kệ vậy. Hồ Liệt Na cuối cùng sẽ thuộc về ta, chỉ là sớm hay muộn thôi. Đã vậy thì, thời gian này cứ dùng để mở rộng hậu cung trước đi.”
…..
Một bên khác, Diệp Hi Lan khi về nhà đã bị Mộc San Nhi và Đào Huệ San liên tục tra hỏi.
Nhìn biểu cảm hạnh phúc kia của Diệp Hi Lan, hai người dường như hiểu điều gì. Chỉ có thể thở dài.
(Xem ra Hi Lan cùng thánh tử đã phát sinh một số quan hệ mờ ám gì đó. Bây giờ nàng còn dọn đến ở chung. Thật là hết cách.)
“Như vậy, Huệ San, San Nhi. Ta đi đây.” Diệp Hi Lan xấu hổ nhìn hai người họ.
“Ừm. Ở cùng thánh tử rồi nhớ không được quyên bọn ta đâu đó. Nhớ phải thường xuyên về thăm nha.”
Thật ra thì nhà của Tô Hỏa cách kí túc xá nữ của bọn họ cũng không xa. Đi xe ngựa khoảng 30 phút là đến nơi rồi. Mà Diệp Hi Lan còn học ở Cao Cấp Hồn Sư học viện, nên bọn họ còn có rất nhiều cơ hội gặp nhau.
Vậy nên lời chia tay này mang hàm nghĩa khác. Giống như việc gả con gái đi về nhà chồng vậy.
…..
Diệp Hi Lan về đến nhà Tô Hỏa. Hai mặt đối mặt nhau. Nhìn nét mặt kia của Tô Hỏa, phía dưới của nàng không ngường được chảy nước. Nàng có một dự cảm không ổn.
Sự thật chứng minh, giác quan của phụ nữ rất chính xác. Hôm đó, Diệp Hi Lan một lần nữa bị Tô Hỏa thao ɖu͙ƈ tiên ɖu͙ƈ tử.
Tô Hỏa dùng ngày hôm nay, huấn luyện cho Diệp Hi Lan trở thành hợp cách tình nô.
Blogger Comment
Facebook Comment