Tô Hỏa bắn bắt đầu kiểm tra lại số Năng Lượng còn dư lại. Lúc nãy vì để đối phó với Hồ Liệt Na, mà trước đó hắn đã lãng phí rất nhiều Năng Lượng trêи nàng. Tô Hỏa tính toán, suy nghĩ:
“26 Năng Lượng. Xem ra không tệ. Nếu như bình thường nàng tự nguyện cùng ta thực hiện giấc mơ thì sẽ chỉ mất khoảng 2NL/15 phút. Nhưng bây giờ cũng chỉ có thể ép buộc à. Như vậy ta sẽ mất 5NL/15 phút. Và mỗi 15 ta được hồi 1 NL. Vậy là ta chỉ có thể duy trì khoảng 1 tiếng 30.”
“Mà trong giấc mơ, ta có thể điều chỉnh thời gian chạy nhanh gấp 10 lần so với thực ta. Như vậy ta chỉ có thể biên soạn một cốt truyện khéo dài 15 tiếng. Trong khoảng thời gian này, ta phải làm cho Na Na tin tưởng đây là một giấc mơ. Hơn nữa, trong giấc còn cùng ta sống một cuộc sống hạnh phúc.”
Tô Hỏa hưng phấn, trước không quyên dọn dẹp vết tích cuộc đại chiến. Sau đó dùng 2000 Love, nhanh chóng hồi phục lại tất cả trạng thái cơ thể cho Hồ Liệt Na. Làm xong tất cả Tô Hỏa cười hèn mọn: “Na Na, xem ta làm sao thu phục được nàng đây hắc hắc.”
Tô Hỏa nằm một bên, dùng suy nghĩ, chọn đối tượng thực hiện kĩ năng {Xâm Nhập} trong phạm vi cho phép. Rồi hắn bắt đầu tiến vào bên trong giấc mộng của Hồ Liệt Na.
Trước tiên Tô Hỏa tua nhanh phần hắn đã làm với Hồ Liệt Na ở thực tại, sau đó cho nàng trải qua thêm một lần nữa trong câu chuyện.
Tỉnh dậy trong giấc mơ. Hồ Liệt Na nhìn thấy đang nằm ngủ say một bên Tô Hỏa. Tức giận, nàng muốn ngay bây giờ lập tức cầm dao lên giết hắn.
Tô Hỏa the nàng điều tra, gia cảnh trêи mặt nổi cũng bình thường. Hắn mới chỉ gia nhập vào Võ Hồn Điện không bao lâu, còn chưa có cống hiến gì đặc biệt. Nếu nàng thật giết hắn thì sẽ không ai đám nói gì nàng, mà cũng không gây ra phiền phức gì cả.
Nhưng trải qua một đêm được Tô Hỏa tỉ mỉ huấn luyện, nàng theo bản năng sợ hãi. Sợ nếu thất bại sẽ bị hắn đánh ʍôиɠ, trừng phạt. Vừa nghĩ đến chuyện đó thôi, phía dưới của Hồ Liệt Na đã bắt đầu chảy nước.
Cách trừng phạt của Tô Hỏa cũng đơn giản thôi. Làm Hồ Liệt Na nứиɠ lên sau đó ngừng lại. Cứ tiếp tục như vậy chơi đùa với nàng, bắt nàng dùng những từ ɖâʍ ɖu͙ƈ tự sỉ nhục chính mình. Còn bắt nàng làm những tư thế xấu hổ, cầu xin hắn làm cho nàng kɧօáϊ hoạt.
Hồ Liệt Na thật không muốn nhớ lại những chuyện kia. Tại sao nàng có thể làm nhiều việc ɖâʍ đãng như vậy? Tại sao mình lại cảm thấy sướиɠ khi bị hắn sỉ nhục? (Ta thật sự là một con đĩ như lời hắn nói sao? Không, không phải như vậy. Là ta bị hắn bỏ xuân dược mới trở thành như thế. Đúng, đúng, tên khốn kiếp này. Hôm nay bằng mọi giá ngươi cũng phải chết.)
Hồ Liệt Na thay xong quần áo rồi nhẹ nhàng bước ra khỏi nhà. Bây giờ nàng phải tố cáo những chuyện ghê tởm của Tô Hỏa. Nàng phải nhờ Quỷ gia gia giết hắn.
Do tác động của Tô Hỏa, Hồ Liệt Na vẫn không thể nhận ra rất nhiều điều khác biệt trêи đường đi.
Hồ Liệt Na cứ thế ung dung đi xung quanh, luôn luôn cảm thấy kì lạ. Liền đến bắt chuyện với một hộ vệ: “Mọi người đi đâu hết rồi? Ta sao không thấy ai cả. Sao chỉ có mình ngươi.”
“Chào ngài, thánh nữ đại nhân. Ngài không cần tìm xung quanh nữa. Bây giờ trong Võ Hồn Điện đã không còn một ai đâu. Nguyên bản thuộc hạ đứng gác cổng nốt hôm nay rồi sau đó cũng sẽ rời đi.”
“Cái gì? Tại sao vậy? Ngươi mau giải thích cho ta.” Hồ Liệt Na hoang mang.
Tô Hỏa trong vai tên hộ vệ, cẩn thận nhìn xem biểu cảm của Hồ Liệt Na rồi chầm chậm kể lại toàn bộ sự việc: “Ân mọi chuyện là như vậy. Mấy ngày trước mọi người được trả lương thấp hơn một nữa, nên đã đoàn kết lại với nhau rồi xông thẳng vào Giáo Hoàng Điện để đòi công bằng, nhưng họ không thấy ai.”
“Sau khi tìm kiếm khắp nơi, trêи bàn chỉ để lại một bức thư do Giáo Hoàng để lại. Vậy nên lúc này mọi người mới biết, thì ra từ rất lâu rồi Vỗ Hồ Điện đã hết tiền và phải vay nặng lãi để duy trì hoạt động. Nhưng bây giờ cũng đã mượn nhiều lắm rồi không thể mượn thêm được nữa.”
“Thuộc hạ còn nghe nói vì không thể trả nổi tiền nên Giáo Hoàng bị người của Thực Quán Cốc bắt đi rửa bát bát đũa trả nợ. Còn trưởng lão điện khi biết tin, lại không muốn trả tiền thay nên đã nhanh chóng sắp xếp hành lý để chạy trốn.”
“Mọi người tìm đến trưởng lão cung phụng, thì bọn họ biểu thị sẽ dùng toàn bộ tiền dưỡng già và tiền mua quan tài để trả lương cho mọi người.”
“Mọi người thấy bọn họ cũng già rồi, mà số tiền đó thật sự quá ít, cũng chỉ có thể mua được một vài bộ đồ rẻ tiền của Tiên Y Các. Nên mọi người coi thường số tiền đó, tức giận, bắt đầu đập phá Võ Hồn Điện. Sau cùng giải tán, ai về nhà nấy. Võ Hồn Điện từ nay bị đóng cửa vĩnh viễn.” Tô Hỏa cố nhịn cười. Giả vờ lắc đầu cảm thán, liên tục nói một lèo. Hắn thật phục bản thân mình, câu chuyện cẩu huyết này thật có thể tạo ra.
“Không thể nào? Lão sư tại sao có thể bỏ rơi cho ta. Không được ngươi đang nói dối. Võ Hồn Điện lớn như vậy sao có thể nói đóng cửa là đóng được chứ?” Hồ Liệt Na tức giận, buồn bã không tin được sự thật trước mắt.
Tên hộ vệ nhún vai: “Ân, vậy người cứ từ từ tìm đi. Mặc dù bây bây giờ cửa chính và ngay vàng trong phòng Giáo Hoàng Điện đều bị người ta tháo rời, khiêng đi bán sắt vụn. Nhưng thuộc hạ sẽ làm tốt công việc của mình ngày hôm này.”
Hồ Liệt Na trong trạng thái này thậm chí không thể nhận ra nổi mấy chuyện vô lý như thế. Nàng buồn bã, bắt đầu đi xung quanh quan sát.
Còn tệ hơn những gì mà tên hộ vệ kia nói. Bây giờ Võ Hồn Điện chỉ còn là một đống hoang tàn. Trong giống như đã trải qua 15-20 năm rồi.
“Lão sư người thật sự bỏ con lại một mình sao? Không. Lão sư tại sao người có thể làm như vậy. Người tại sao không dẫn con đi cùng. Con có thể phụ người rửa bát…Huhu…” Hồ Liệt Na trệt để sụp đổ.
Từ nhỏ chứng kiến cảnh gia tộc bị tàn sát, hủy diệt mà không làm được gì. Nàng thống khổ, bi thương chờ đợi cái chết tìm đến. Nhưng cũng may, lúc đó Bỉ Bỉ Đông kịp thời xuất hiện.
Bỉ Bỉ Đông không những cứu nàng, còn nhận nàng làm đồ đệ. Bù đắp cho nàng tình yêu thương gia đình đã mất, dạy cho nàng cách tự bảo vệ bản thân, dạy cho nàng cách trở nên mạnh mẽ hơn tất cả. Thế mà bây giờ lão sư lại bỏ nàng một mình. Nàng một lần nữa mất đi gia đình.
Hồ Liệt Na buồn rầu nhìn về phía mặt trời hình vuông, phía trêи có khắc logo của Thiên Y Các. Bụng của nàng bỗng kêu lên biểu tình: “Đói. Đói. Muốn ăn. Muốn ăn.”
Khi nghĩ về việc còn có một con dã thú đang chờ đợi nàng ở nhà, Hồ Liệt Na cố nhịn lại. Tâm trạng có mệt mỏi, đắn đo. Cuối cùng vì không còn sự lựa chọn nào khác. Nàng thất vọng, lo lắng đi trở về nhau.
_____
Ngoài lề: Không biết các bạn bên truyendkm có thấy bình luận trả thời của ta không? Vì ta khi trả lời bình luận trêи truyenkk mà sang truyendkm thì không thấy.
Mà truyendkm và truyenkk thực chất là một. Nó liên kết với nhau.
Blogger Comment
Facebook Comment