Vừa bước vào cửa. Hồ Liệt Na đã thấy Tô Hỏa đang ngồi nghiêm túc trêи ghế đợi sẵn.
“Ta…. Ta…” Hồ Liệt Na nói lắp bắp, nhưng không biết nên nói cái gì.
Không đợi Hồ Liệt Na giải thích, Tô Hỏa kéo nàng lại chỗ bàn ăn: “Na Na, nàng ngồi đây đợi một lát. Ta sẽ xuống bếp chuẩn bị thức ăn cho nàng ngay thôi.”
Hồ Liệt Na không nói gì nữa. Lặng lẽ nhìn xem bóng người Tô Hỏa đang bận rộn nấu thức ăn. Bây giờ tâm trạng nàng rất hỗn loạn, không biết phải đối mặt với hoàn cảnh này như thế nào.
Rất nhanh, trêи bàn đã đầy ắp những thức ăn, vật lạ. Bụng của Hồ Liệt Na lại một lần nữa biểu tình: “Thơm quá. Cho ta ăn. Cho ta ăn.”
Tô Hỏa cười thân thiện: “Na Na, nếu nàng thấy đói thì ăn cứ ăn đi. Đây đều là chuẩn bị cho nàng bồi bổ.”
Nghe thấy thế, tiếng bụng của Hồ Liệt Na, càng thêm kêu gào to hơn. Nàng cảm thấy rất mất mặt. Vì để trấn an bụng nhỏ không la hét ầm ĩ nữa, nàng bắt đầu gắp gắp thức ăn, đút cho bé bụng.
Hồ Liệt Na lén nhìn về phía Tô Hỏa Thấy hắn chỉ ngồi đó mỉm cười thì càng thêm xấu hổ. Mặt đỏ tía tai, cúi đầu xuống dưới. Lúc này, bé bụng của nàng đã mất khống chế, chạy nhảy trêи bàn, ăn uống rất khó coi. (Tại sao tiểu bụng nhỏ của ta lại tham ăn như vậy. Xấu hổ quá.)
Cứ thế hai người im lặng trong suốt bữa ăn. Trêи bàn dần dần bị bé bụng của Hồ Liệt Na ăn sạch. Bé bụng sau khi thỏa mãn, xoa xoa cái bụng to tròn. Chạy lên hôn Tô Hỏa một cái cảm ơn, rồi sau đó trở về bụng của Hồ Liệt Na nghỉ ngơi, ngái khò khò.
“Na Na, chuyện lúc tối là ta sai. Nàng có thể tha lỗi cho ta được không.” Tô Hỏa chợt lên tiếng, ái náy xin lỗi.
Mặc dù đã được cho ăn no, rất thỏa mãn. Nhưng chuyện nào ra chuyện đó. Hồ Liệt Na bỗng nhiên trở mặt: “Hừ! Ngươi tưởng một bữa ăn là có thể để cho ta tha thứ cho ngươi sao? Còn lâu.”
“Ta cũng không muốn vậy à. Nhưng mà trước khi lão sư bỏ đi, ngài ấy đã ép ta phải làm như vậy. Ta thật là không có cách nào khác. Hơn nữa ta rất yêu nàng, nên ta đã đồng ý với lão sư. Nếu nàng không tin thì hãy xem nó.” Tô Hỏa lấy ra một bức thư, đưa cho Hồ Liệt Na.
Hồ Liệt Na cầm lên bức thư lên, khi đọc không ngừng rơi nước mắt: “Thì ra là như vậy. Huhu… Đến nước này mà lão sư vẫn còn quan tâm cho ta. Huhu…”
Tô Hỏa nhân cơ hội, tiến đến an ủi, vuốt ve lên tóc nàng: “Đừng khóc nữa, ta vẫn còn ở đây. Sau này ta sẽ không bỏ rơi nàng… Hơn nữa lão sư đã bán nàng cho ta để gán nợ, cho nên nàng chỉ thuộc về mỗi mình ta mà thôi.”
Hồ Liệt Na giật mình, đẩy Tô Hỏa ra: “Ngươi nói dối. Không được nói xấu lão sư.”
“Ân, nàng xem đây. Đây là giấy nợ số tiền lão sự nợ tiền ta. Còn đây là giấy bán thân do lão sư kí tên, đóng dấu.” Nói rồi, Tô Hỏa đưa chứng cứ ra để chứng minh.
Hồ Liệt Na xem xong vẫn không chịu tin. Nàng vô cùng tức giận, quắt: “Ngươi dám vu khống cho lão sư. Ngươi… Ngươi cút ra khỏi đây cho ta.”
Tô Hỏa còn chưa kịp biện hộ thì đã bị Hồ Liệt Na đá bay ra mấy chục mét.
Tô Hỏa bò ra từ đống đổ nát, thở dài: “Đành phải dùng cách khác vậy.”
Sau đó Tô Hỏa quỳ xuống trước nhà Hồ Liệt Na, hét lên thu hút của nàng: “Na Na ta yêu nàng. Nếu nàng không đồng ý gả cho ta. Ta sẽ quỳ dưới đây cho đến lúc chết.”
Hồ Liệt Na buồn cười, không thèm để ý đến sự tồn tại của Tô Hỏa nữa.
Cứ thế, ngày này trôi qua, ngày khác lại đến. Tô Hỏa vẫn cứ quỳ dưới đó. Cho dù mưa to gió lớn, bão táp sấm chớt hắn vẫn quỳ dưới đó, không hề nhúc nhích.
Dù vậy, Hồ Liệt Na vẫn không quan tâm, cứ tiếp tục cuộc sống. Thật lâu, trải qua mấy ngày, Hồ Liệt Na nhận ra, khi thủ ɖâʍ nàng không thể ra được nữa.
Trái lại khi Hồ Liệt Na nhìn xuống phía dưới Tô Hỏa. Lúc đó khi thủ ɖâʍ nàng mới cảm thấy sướиɠ. Nhưng từng đó là chưa đủ.
Mỗi đêm Hồ Liệt Na đều quần quật vật lộn, nàng muốn tìm lại cảm giác trước đó, lúc bị Tô Hỏa cưỡng hϊế͙p͙. Nhưng đều không thành công, trái lại còn mệt mỏi, khó chịu hơn.
Hồ Liệt Na lại nhìn xuống phía dưới. Nàng bắt đầu động tâm: “Hắn thật sự yêu ta sao? Nhưng hắn từng đối xử với ta như vậy. Ta không muốn cứ tha lỗi cho hắn.”
Sau một hồi đấu tranh tư tưởng. Vì cảm nhận được sự chân thành đến từ Tô Hỏa. Vì muốn thỏa mãn ɖu͙ƈ vọng bản thân. Hồ Liệt Na đã mềm lòng, đi đến bên cạnh hắn.
Lúc này Tô Hỏa vui mừng hớn hở, ôm lấy chân của Hồ Liệt Na: “Na Na, cuối cùng nàng cũng đến. Nàng là đồng ý làm nương tử của ta sao?”
Hô Liệt Na tức giận: “Hừ! Nghĩ hay lắm. Ta còn chưa tha lỗi cho ngươi đâu.”
“Vậy ta làm thế nào để kiến nàng tha lỗi cho ta đây. Bắt ta làm thế nào cũng được.” Tô Hỏa hối lỗi, thành tâm cầu xin.
“Cũng được thôi. Vậy thì ngươi móc trái tim của mình ra chứng minh cho ta đi.” Hồ Liệt Na nhếch miệng cười châm biếng.
Tô Hỏa không nói hai lời, liền ngay lập tức tác ngực ra, móc lấy tim của mình đưa về phía Hồ Liệt Na: “Na Na, bây giờ nàng đã hài lòng chưa.”
Hồ Liệt Na nhìn về máu me chảy đầm đìa, có chút phức tạp. (Hắn vậy mà dứt khoát như thế. Trong có vẻ rất đau à.)
Hồ Liệt Na đau lòng: “Được rồi. Ngươi nhanh cất trái tim mình về chỗ cũ đi. Trông ghê quá.”
Tô Hỏa nghe lời, rồi sau đó đứng dậy, ôm Hồ Liệt Na vào trong lòng, một tay mò xuống dưới xoa xoa ʍôиɠ mềm: “Như vậy là nàng đồng ý làm nương tử của ta rồi sao?”
Hồ Liệt Na vẽ vời lên ngực hắn, xoa dịu vết thương: “Hừ! Ta vừa mới chỉ tha lỗi cho ngươi thôi. Muốn cưới ta. Trừ khi ngươi có thể hái xuống một ngôi sao trêи trời cho ta làm sính lễ.”
“Được thôi, ta đồng ý.” Ngay lập tức, Tô Hỏa tấn công lên môi của Hồ Liệt Na.
Hai người hôn nhau say đắm. Tách nhau ra: “Nương tử, bây giờ trời còn sáng, ta không thể hái nó xuống cho nàng được. Bây giờ chúng ta có thể vào trong, động phòng trước được không?”
Hồ Liệt Na mặt đỏ như máu. Không nói gì, gật đầu. Rồi sau đó ngoan ngoãn bị Tô Hỏa bế vào trong phòng.
Lúc sau, trong phòng ngủ, liên tục vang những tiếng kêu ɖâʍ đãng do cơ thể va chạm vào nhau tạo nên.
Đang cao trào, Tô Hỏa mở miệng: “Lão bà. Ta muốn nàng sinh con cho ta, được không?”
Hồ Liệt Na bây giờ rất sướиɠ, nàng rất muốn được tϊиɦ ɖϊƈh͙ bắn vào trong, nên đã dễ dãi mà đáp ứng: “Ân… Được thôi… Lão công… Nên là bây giờ… chàng hãy cho thϊế͙p͙ thật nhiều tϊиɦ ɖϊƈh͙… A a a… Thϊế͙p͙ muốn sinh con cho chàng…”
Tô Hỏa cười xấu xa, bắt đầu ra, thụ thai cho Hồ Liệt Na.
…..Chuyển cảnh. Một năm sau.
Bây giờ, Hồ Liệt Na đã sinh cho hắn hai đứa con dễ thương. Đứa ra đầu tiên là một tiểu hồ ly trông vô cùng dễ thương. Đứa thứ hai là một cái tiểu mini phiên bản Hồ Liệt Na.
Tiểu hồ ly rất năng động, sinh ra đã có thể chạy nhảy lung lung. Thường xuyên năng động chạy vào vườn bắt bướm. Nên đã phá hoại vườn hoa rất nhiều lần.
Còn mini Hồ Liệt Na còn rất nhỏ, đang bυ" sữa của mẹ mình.
“A, lão công ~ Ngừng lại à. Aa. Chàng hút mạnh quá. Đây là sữa của con, chàng không được bυ" nữa.” Hồ Liệt Na rêи rỉ. Bây giờ nàng rất đau đầu khi đứa trẻ lớn xác Tô Hỏa luôn tranh dành sữa của con mình.
“Hắc hắc. Không cần lo đâu. Ngực của nàng to như vậy. Ta chỉ ăn một chút sữa thì không sao đâu.” Nói xong Tô Hỏa lại ngậm lấy nút иɦũ ɦσα của Hồ Liệt Na, ra sức hút.
Hết nói nổi. Hồ Liệt Na chỉ có thể để cho Tô Hỏa làm bậy. Vuốt ve hai cha con đang vùi đầu trong ngực. Hồ Liệt Na vui vẻ, ngắm cảnh hoàng hôn, kết thúc một ngày bình thường.
Home / Đến Đấu La Đại Lục Ta Có Chinh Phục Hệ Thống 18
/ Chương 78: Cùng Hồ Liệt Na sinh con trong mơ
Blogger Comment
Facebook Comment