Chương 90: Tinh dịch của đệ ngon chứ

Diệp Hi Lan sững sờ, bây giờ nàng mới chú ý đến côn thịt gân guốc của Tô Hỏa, đang nổi gân xanh. Trông rất là dữ tợn. Ngay sau đó Diệp Hi Lan thốt lên: “To quá!”

Một bên, Tô Hỏa đưa ánh mắt tội nghiệp lên nhìn nàng. Vẻ mặt khó coi, liên tục kêu đau, rêи rỉ. Cả người nóng lên, giống như có thể nổ bất cứ lúc nào.

Diệp Hi Lan đắn đo một hồi. Quyết định lấy hết can đảm, đưa tay chạm lấy côn thịt: “Sao có thể nóng như thế này được.”

Diệp Hi Lan theo bản năng, vừa vuốt ve con thịt, vừa lấy khăn làm mát nó. Thỉnh thoảng còn dùng miệng để thổi cho nguội côn thịt.

Thấy Diệp Hi Lan đưa ánh mắt lên hỏi thăm, Tô Hỏa cười cười: “Cảm ơn Hi Lan tỷ. Bây giờ đệ đỡ hơn nhiều rồi…. Nhưng mà nếu tỷ ngừng lại, thì đệ lại thấy đau… Làm phiền tỷ vậy.”

“Ừm. Đệ không sao là tốt rồi.” Nói xong, Diệp Hi Lan lại tiếp tục vuốt ve côn thịt theo sự chỉ dẫn của Tô Hỏa.

Diệp Hi Lan không biết tại sao khi mình chạm vào cái này của Tô Hỏa, thì trong lòng nàng lại có thể rạo rực lên. Nàng cảm thấy rất sướиɠ, bên dưới bây giờ cũng đầm đìa cả rồi.

Tô Hỏa cảm khán. Tay của Diệp Hi Lan quả thật mịn màng à, giống như tay của em bé vậy.

Tô Hỏa cầm tay Diệp Hi Lan mà sục côn thịt, vừa truyền {Kϊƈɦ ɖu͙ƈ} thông qua tay, truyền vào cơ thể của nàng.

Được một lúc, tay Tô Hỏa tìm đến mơn trớn hai cặp đào tiên của nàng. Quả thật bóp rất sướиɠ. Người của Diệp Hi Lan mềm nhũn, giống như nước. Bóp rất đã.

Diệp Hi Lan cũng 18 tuổi rồi. Cơ thể đều nảy nở, phát triển hoàn thiện. Cũng chính vì như vậy ngực của nàng mới to và tròn như vậy. Rất phù hợp với khẩu vị của hắn.

Tô Hỏa từ từ, cẩn thận từng chút một. Cuối cùng hắn cũng thành công để toàn bộ cặp ngực của Diệp Hi Lan lộ ra ngoài áo. Tô Hỏa hưng phấn, chơi đùa với hai cặp nhũ hoa. (Chậc chậc, quả nhiên là cực phẩm.)

Thích thú chơi đùa với cặp ngực của Diệp Hi Lan mà không bị nàng phản khác. Tô Hỏa bắt đầu đánh chủ ý lên nó: “Hi Lan tỷ, có thể dùng ngực của tỷ để kẹp côn thịt của đệ sao? Có lẽ cách đó sẽ giúp đệ nhanh chóng hạ hỏa hơn.”

Diệp Hi Lan trong trạng thái nứиɠ thì tỉnh lại. Mười mấy năm được mẫu thân dạy dỗ đàng hoàng, mặc dù không biết chuyện này là gì nhưng nàng biết, không thể tiếp tục làm chuyện như thế này nữa. Ít nhất là đợi khi Tô Hỏa cưới nàng về mới được.

Diệp Hi Lan xấu hổ định từ chối, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt đáng thương đang mong đợi của Tô Hỏa. Nàng kìm nén lại, cắn răng chiều theo ý hắn: “Được rồi, bây giờ tỷ phải làm như thế nào?”

Lần đầu làm chuyện này, Diệp Hi Lan không biết làm gì cũng không có gì lạ.

Tô Hỏa bật dậy, ngồi ở mép giường, tận tình dạy cho Diệp Hi Lan cách dùng ngực chăm sóc côn thịt.

“Thế nào? Thoải mái không Tiểu Hỏa.” Diệp Hi Lan cố hết sức học tập, chỉ mong sao nàng có thể giúp được gì đó cho Tô Hỏa.

“Ừm. Thoải mái. Rất thoải mái. Tỷ làm tốt lắm.” Diệp Hi Lan tuy còn rất vụng về, nhưng bù lại, ngực của nàng chơi rất sướиɠ. Tô Hỏa hưởng thụ, ưỡn người ra phía sau.

“Ân, Hi Lan tỷ. Giúp đệ bôi trơn côn thịt.”

Diệp Hi Lan nghi ngờ: “Như thế nào?”

“Dùng nước miếng của tỷ ấy.” Tô Hỏa lười biếng trả lời.

“Nhưng mà nó rất bẩn.”

“Không sao đâu. Tỷ chỉ cần nghe lời của đệ là được rồi.”

Diệp Hi Lan đấu tranh một chút, sau đó làm theo lời hắn: “Như thế này sao?”

“Gần đúng rồi.” Tô Hỏa cho tay vào miệng Diệp Hi Lan, chơi đùa với lưỡi thì làm cho nước dãi của nàng chảy ra. Thao иɦũ ɦσα cũng trơn trượt hơn.

Sau một hồi, Tô Hỏa bắt đầu động ʍôиɠ, lên xuống nhanh hơn. Sắp cao trào, Tô Hỏa giữ lấy đầu của Diệp Hi Lan. Cho côn thịt vào miệng của nàng: “Hi Lan tỷ, đệ ra đây… Aa~”

Diệp Hi Lan mới đầu còn rất hiếu kì hành vi của Tô Hỏa. Nhưng sau đó nàng biết ý của hắn là gì.

Diệp Hi Lan ho sặc sụa, nguyên bản nàng định nôn ra, nhưng bị Tô Hỏa ngăn lại.

“Hi Lan tỷ, nghe lời đệ. Nuốt chúng.” Tô Hỏa nâng cằm của Diệp Hi Lan lên, mặt nghiêm túc nhìn nàng.

Mặt đối mặt, Diệp Hi Lan nhìn vào Tô Hỏa thì theo bản năng nuốt ực một cái. Dần dần tϊиɦ ɖϊƈh͙ cũng bị nàng nuốt hết.

Tô Hỏa mở miệng của Diệp Hi Lan ra kiểm tra. Phát hiện tinh dich của hắn đã bị nàng ăn sạch sẽ. Liền vui vẻ xoa đầu khen thưởng: “Hi Lan tỷ giỏi lắm. Thế nào, tϊиɦ ɖϊƈh͙ của đệ ngon chứ?”

Diệp Hi Lan vốn là rất bất mãn vì Tô Hỏa đã tiểu vào trong miệng nàng. Nhưng nghe hắn nói thế, nàng bắt đầu suy nghĩ lại mùi vị của nó. (Thì ra cái chất đó gọi là tϊиɦ ɖϊƈh͙. Có vẻ cũng rất ngon đi.)

Diệp Hi Lan xấu hổ gật đầu nhìn hắn.

“Tỷ thích là tốt. Bây giờ tỷ hãy dùng lưỡi ɭϊếʍ nó đi. Xem ra cách này có hiệu quả rất tốt. Đệ đã đỡ hơn nhiều rồi.” Tô Hỏa cười ɖâʍ đãng.

Diệp Hi Lan ra sức lắc đầu không chịu. Cái này quá mất mặt. Cho dù nàng rất yêu Tô Hỏa nhưng chuyện này không thể làm.

Tô Hỏa mặc kệ, đưa côn thịt áp sát vào mặt của Diệp Hi Lan cầu xin: “Hi Lan tỷ giúp đệ nha… Đệ thật khó chịu à.”

Một lần nếm được mùi vị tϊиɦ ɖϊƈh͙ của côn thịt. Rất nhanh khi cảm nhận mùi hương nồng nặc truyền đến, Diệp Hi Lan rất dễ mềm lòng. Lè lưỡi ra nếm thử.

Kết quả ngoài ra sự tưởng tượng của Diệp Hi Lan. Nàng cũng không ghét bỏ cảm giác khi ɭϊếʍ nó. Càng ɭϊếʍ càng thích thú, càng nhiệt tình.

Bây giờ Diệp Hi Lan đã triệt để thèm muốn côn thịt của Tô Hỏa. Nếu lần sau Tô Hỏa có yêu cầu nàng thổi kèn giúp hắn. Rõ ràng Diệp Hi Lan sẽ không có sức đề kháng gì, cam tâm tình nguyện hầu hạ côn thịt một cách say mê.
    Blogger Comment
    Facebook Comment