Tô Hỏa xoa đầu khen ngợi: “Đúng rồi. Giỏi lắm…. Thế nào, tỷ thích ɭϊếʍ côn thịt của đệ chứ?”
Vì quá xấu hổ và mất mặt. Diệp Hi Lan chỉ nhìn lên hắn một lúc rồi nhanh chóng gật đầu, sau đó cúi xuống tiếp tục ɭϊếʍ.
Tô Hỏa nâng cằm Diệp Hi Lan lên: “Thế nào, bây giờ tỷ có muốn ngậm côn thịt không. Sau khi ngậm xong sẽ còn có tϊиɦ ɖϊƈh͙ nha. Tỷ muốn ăn nữa sao?”
Nhắc đến tϊиɦ ɖϊƈh͙, Diệp Hi Lan nuốt miếng. Mặc dù nàng cũng không thèm khát gì lắm, nhưng nếu có thể được ăn thì nàng sẽ nguyện ý ăn. Diệp Hi Lan ra sức gật đầu đồng ý: “Tỷ muốn.”
Tô Hỏa hài lòng với câu trả lời: “Muốn thì tốt. Muốn thì tốt… Vậy thì nó là của tỷ. Hút thật tốt mới có tϊиɦ ɖϊƈh͙ nha.”
Diệp Hi Lan gật đầu lần nữa, sau đó nuốt lấy côn thịt vào miệng. Theo sự chỉ dẫn của Tô Hỏa mà dần dần thành thục hơn.
“Aa, sướиɠ quá. Thật là một cái miệng biết hút. Hi Lan, tϊиɦ ɖϊƈh͙ của tỷ đây… Đệ ra… Aa~” Tô Hỏa giữ đầu Diệp Hi Lan lại, thành công bơm đầy tϊиɦ ɖϊƈh͙ vào trong miệng nàng.
Lần này Diệp Hi Lan cũng không bài xích như lần trước nữa. Trái lại, sau khi ăn xong tϊиɦ ɖϊƈh͙ trong miệng nàng còn tìm đến côn thịt, cố gắng hút tϊиɦ ɖϊƈh͙ còn sót lại.
Nhìn Diệp Hi Lan ʍút̼ côn thịt của hắn một cách hài lòng. Tô Hỏa vui vẻ: “Hi Lan tỷ không cần vội như thế, đệ còn rất là khó chịu đâu. Cũng chỉ có tỷ mới là người duy nhất có thể giúp được cho đệ à. Tỷ sẽ giúp đệ chứ?”
Diệp Hi Lan có trận ngọt ngào, càng thêm ra sức bυ" ʍút̼: “Ừm.”
“Lên đây với đệ à.”
Sau một thời gian Tô Hỏa đã thành công lột sạch toàn bộ quần áo của Diệp Hi Lan. Hắn thỏa sức phá tiết mấy ngày qua bằng cơ thể gợi cảm của nàng.
Không thể không nói, ngoài ngực ra, thao ʍôиɠ của Diệp Hi Lan cũng rất sướиɠ.
Bây giờ Tô Hỏa đang đè Diệp Hi Lan xuống, ép chặt hai ʍôиɠ của nàng lại mà cho côn thịt trượt vào, thao.
“Hi Lan tỷ, đệ sắp ra… Xoay người lại nào.” Tô Hỏa ngừng lại, tay nắm lấy côn thịt xóc xóc.
“Bắn vào miệng của tỷ.” Nhìn côn thịt to lớn phía trước. Diệp Hi Lan lè lưỡi há miệng ra.
“Sắp ra, sắp ra… Aa~” Tô Hỏa ngắm ngay miệng của Diệp Hi Lan, tưới tϊиɦ ɖϊƈh͙ lên mặt của nàng.
Diệp Hi Lan, vui sướиɠ. Tham lam tìm cách ăn sạch tϊиɦ ɖϊƈh͙ của Tô Hỏa trêи mặt. Còn sót lại tϊиɦ ɖϊƈh͙, thì bị nàng từ bỏ. Dùng tay xoa xoa lên ngực làm keo dưỡng da.
Tô Hỏa nhìn xem Diệp Hi Lan đang quỳ gối, nắm lấy côn thịt của hắn mà xóc. Miệng thì không ngừng hút, ra sức kϊƈɦ thích.
“Hi Lan tỷ. Tỷ có thể tắm cho đệ sao?”
Diệp Hi Lan động tình, thẹn thùng gập đầu: “Ừm. Tỷ đều nghe theo lời của đệ.”
Tô Hỏa vui mừng, bế Diệp Hi Lan lên, cùng vào trong phòng tắm.
Được Diệp Hi Lan dùng ngực thoa xà phòng lên người, Tô Hỏa hưởng thụ, cho nàng ăn thêm một lượt lớn tϊиɦ ɖϊƈh͙ nữa.
Đến lượt hắn tắm giúp cho Diệp Hi Lan. Tô Hỏa nhân cơ hội này, cẩn thận khám phá từng ngóc ngách cơ thể của nàng.
Banh hai chân Diệp Hi Lan ra. Tô Hỏa ngắm nghía tiểu huyệt, gật đầu tán thưởng. Nhìn đủ rồi, hắn đưa tay đút vào bên trong, ra sức làm cho nàng cao trào đến mấy lần.
Sau đó vì để cho Diệp Hi Lan nghỉ ngơi lấy sức. Bọn họ cùng nhau ngâm mình vào trong bồn tắm.
Trong quá trình này, Tô Hỏa vùi đầu vào trong ngực Diệp Hi Lan, nhâm nhi hai cặp đồi mọng nước này.
Diệp Hi Lan ôm Tô Hỏa vào trong lòng, vỗ vỗ vai. Tô Hỏa bây giờ rất dễ thương, giống như một đứa trẻ nghịch ngợm, hiếu kì.
(Cũng không có ai dành với hắn. Tham lam như thế làm gì.) Diệp Hi Lan hạnh phúc khi nhìn thấy Tô Hỏa thích thú như thế khi được nàng cho bυ". Nàng thầm quyết định. Sau này, ngực của nàng chỉ thuộc về mỗi mình hắn.
“Aa… Tiểu Hỏa, đệ hút mạnh quá. Chậm lại một chút.” Diệp Hi Lan vỗ về, trìu mến an ủi Tô Hỏa.
Cứ thế, họ đã tắm với nhau trong nhà tắm 3 tiếng nhưng Tô Hỏa không bao giờ là thỏa mãn.
Nhìn thấy trời cũng tà chiều rồi. Lúc này bọn họ mới quyết định đi ra khỏi nhà tắm. Đổi một địa điểm khác. (Còn phải chuẩn bị thức ăn đâu.)
Bây giờ cả hai người họ cũng không mặc quần áo, cứ như thế lộ ra toàn bộ cơ thể. Diệp Hi Lan cũng chỉ mặc một chiếc tạp dề khỏa thân mà thôi.
Trong quá trình nấu nướng, Diệp Hi Lan miệng không ngừng rêи rỉ ɖâʍ đãng. Phía dưới tiểu huyện của nàng đang được Tô Hỏa dùng lưỡi rất thoải mái.
Tuy việc này làm cho Diệp Hi Lan nấu ăn rất khó khăn, nhưng kĩ thuật của Tô Hỏa thật sự quá tuyệt vời. Nàng không lúc nào không cao trào. Đã vậy thì ngăn cản hắn lại làm gì chứ.
Ăn cơm. Tô Hỏa đưa tay xoa đầu khen thưởng Diệp Hi Lan đang quỳ ở dưới gầm bàn, nhiệt tình thổi kèn cho hắn.
Mới chỉ mấy đó mà Diệp Hi Lan đã thành thục cách dùng miệng, và dùng ngực để phục vụ cho hắn rồi.
(Cái này nhất định phải thật tốt khen thưởng cho sự cố gắng cho nàng à. Ân, hay là bắn cho nàng một miệng đầy trào tϊиɦ ɖϊƈh͙ đi. Dù sao Hi Lan nỗ lực như vậy cũng chỉ vì có thể được nếm mùi vị tϊиɦ ɖϊƈh͙ từ ta mà thôi. Hắc hắc.) Tô Hỏa cười ɖâʍ đãng, tận hưởng khái hoạt mà Diệp Hi Lan mang lại.
Tô Hỏa ăn xong cơm. Thì bắt đầu hầu hạ cho Diệp Hi Lan dùng bữa. Hắn yêu thương đút thức ăn cho nàng: “Hi Lan tỷ ăn miếng thức ăn à. Vừa ăn, vừa hút côn thịt.”
Diệp Hi Lan nghe lời, tạm thời nhả côn thịt ra. Ăn xong một miếng, nàng lại tiếp tục chăm chỉ ngậm lấy côn thịt. Trong bữa ăn này, cũng chỉ có tϊиɦ ɖϊƈh͙ của Tô Hỏa mới là món ăn ngon nhất.
“Hi Lan tỷ. Đến lúc dùng tráng miệng rồi… Đệ sắp ra… Aa~” Tô Hỏa hưởng thụ tựa lên ghế. Mọi chuyện còn lại cứ để cho Diệp Hi Lan xử lý.
Diệp Hi Lan vui mừng. Nhận lấy nước sốt đặc biệt từ Tô Hỏa. Ăn xong tϊиɦ ɖϊƈh͙, nàng vẫn chưa thỏa mãn. Tiếp tục ngậm lấy côn thịt, tay sục lên sục xuống, ra sức vắt kiệt còn sót lại tϊиɦ ɖϊƈh͙.
Khi Diệp Hi Lan dùng bữa xong thì trời cũng đã tối hẳn.
Tô Hỏa trêu ghẹo: “Trời cũng đã tối rồi. Hi Lan tỷ có muốn ngủ lại đây nghỉ lại một đêm không?”
Nhìn về phía côn thịt dựng lên của Tô Hỏa. Diệp Hi Lan nuốt một ngụm nước bọt. Cám dỗ này cũng quá lớn đi.
Nàng biết, nếu tối hôm nay ngủ lại, thì nàng có thể tha hồ thưởng thức côn thịt. Nhưng mà Diệp Hi Lan vốn là một con người gia giáo, ngủ qua đêm với người đàn ông xa lạ, cái này không ổn lắm.
Diệp Hi Lan không muốn để Tô Hỏa nghĩ nàng là một con lẳng lơ. Với lại nàng sợ chuyện này sẽ ảnh hưởng đến danh dự của Tô Hỏa. Nên nàng cũng chỉ có thể lựa chọn tiếc nuối mà từ chối.
Về đến nhà. Diệp Hi Lan một lần nữa bị Mộc San Nhi tra hỏi. Nhưng lần này nàng cũng biết phải kháng. Mạnh mẽ bảo vệ phần ngực, không dễ dãi cho Mộc San Nhi bóp chúng nữa. (Cặp ngực này chỉ thuộc về Tô Hỏa. Ta tuyệt đối không cho phép ai đụng vào, kể cả là San Nhi đi nữa, cũng không được.)
Khi kể lại mọi chuyện hôm nay với Mộc San Nhi. Diệp Hi Lan đương nhiên sẽ không nói sự thật.
Vì Diệp Hi Lan là một người thật thà. Nên khi nàng lắp bắp nói dối, đương nhiên sẽ bị Mộc San Nhi phát hiện. Nhưng là nàng cũng không vạch trần ra. Dù sao thì ai cũng có bí mật của riêng mình.
Nếu mà Diệp Hi Lan không muốn nói thì nàng cũng hết cách. Bản thân nàng cũng còn nhiều chuyện dấu diếm nàng ta đâu.
Cuối cùng, Diệp Hi Lan cũng bịa xong một câu chuyện ổn thỏa. Nàng có thể vượt qua được ải này rồi đi.
Blogger Comment
Facebook Comment